19/09/2014

'Kêu cứu' đêm tân hôn khi không mảnh vải... che thân!

Đêm tân hôn là lúc say đắm và nồng nàn của đôi vợ chồng mới cưới, nhưng đôi khi những trục trặc nhỏ cũng có thể xảy ra khiến người trong cuộc phải dở khóc, dở cười.

'Kêu cứu' đêm tân hôn khi không mảnh vải... che thân! (Ảnh minh họa) 'Kêu cứu' đêm tân hôn khi không mảnh vải... che thân! (Ảnh minh họa)

"Kêu cứu" bất đắc dĩ
Đêm tân hôn là lần đầu tiên chúng ta ngủ chung giường chính thức với người mà chúng ta gọi là vợ hoặc chồng. Với nhiều người, đó hẳn là một đêm thật ngọt ngào vì nó là thời điểm thể hiện sự gắn kết bền chặt và nồng nàn nhất của hai trái tim yêu. Nhưng đôi khi tình yêu thăng hoa còn thể chất lại hoàn toàn… không được thỏa mãn bởi một số trục trặc ít ai ngờ tới.
Sau khi kết thúc tiệc cưới vào lúc 22h, Thành (25 tuổi, Q. 8, TP. HCM) và vợ bước vào phòng hoa chúc đã được trang hoàng bằng hoa tươi, nến, hồng, rượu champagne rất lãng mạn ở khách sạn. Khi vào đến “vùng cấm địa”, Thành đột ngột nghe một tiếng động nhỏ, nghĩ rằng mình đã mở cửa được “vùng cấm địa” nên mừng thầm vì đã đi… đúng hướng. Thế nhưng khi nhìn xuống dưới, anh xanh mặt khi thấy… máu chảy ra liên tục ở vùng ấy. Đôi vợ chồng trẻ hoảng sợ, dừng việc “yêu” lại rồi vội vã chạy ra ngoài phòng… kêu cứu mà quên trên người không có lấy một mảnh vải che thân. Sau khi sơ cứu, các bác sỹ tại Bệnh viện Bình Dân, TP. HCM đã tìm ra nguyên nhân gây chảy máu chính là do quá… sung mãn trong lần đầu tiên, Thành đã vô tình làm đứt dây thắng ở hãm quy đầu của “cậu nhỏ” nên phải phẫu thuật để cầm máu. Thế là đêm huyền diệu mở màn cho cuộc sống lứa đôi lại kết thúc trong bệnh viện.
Ai là kẻ phá rối?
Chuyện của vợ chồng anh Quốc Bảo và chị Hà Thu (cùng ngụ tại Kiên Giang) lại khác. Do tổ chức đám cưới ở khách sạn hạng sang, anh chị được khuyến mãi một phòng tân hôn. Sau khi tiễn khách, hai vợ chồng háo hức về phòng ngay để chuẩn bị cho một đêm “chỉ có hai ta” lung linh như đã hình dung trong đầu bấy lâu.
Dù vậy, mọi chuyện diễn ra không như mong đợi. Trong khi chồng phừng phừng lửa yêu, chỉ chực chờ thời điểm để… “lao” vào vợ thì chị Thu lại cứ “cứng đơ”, không có chút cảm xúc nào. Xoay xở mãi, cả hai vợ chồng mới không bị “trật nhịp” thì nghe tiếng đập cửa ầm ầm. Hốt hoảng vì không hiểu khách sạn có bị hỏa hoạn không mà tiếng đập cửa có vẻ gấp gáp, chị Thu mới quyết định dừng cuộc yêu để chạy ra mở cửa. Rồi chị thấy một anh Tây cao lớn, mặt đỏ gay, đứng tựa cửa suýt đổ ầm vào người mình. Còn anh ta thấy cô gái đầu bù tóc rối trước mặt thì ngớ người ra và lắp bắp xin xỏ vì… nhầm phòng! Chị Thu rủa thầm trong bụng vì “thằng cha xỉn” đã cắt đứt giây phút quý báu của vợ chồng mình… Quay vào, định giục đức lang quân tiếp tục “cuộc yêu”, Thu ngán ngẩm khi thấy chồng đã ngủ từ lúc nào.
Thiếu kinh nghiệm cũng tai nạn
Nhắc lại chuyện cũ, anh Minh Quân (35 tuổi, Q. 9, TP. HCM) vẫn còn cười một lúc rồi mới kể cho chúng tôi nghe kỷ niệm khó quên của vợ chồng mình trong đêm tân hôn. Cũng giống như nhiều cặp đôi khác, trong đêm tân hôn, vợ chồng anh rất hồi hộp, bồn chồn trước giờ “lâm trận”. Thế nhưng, anh không hiểu sao vợ cứ nhất định bắt anh đội cái mũ len lên đầu rồi mới cho chồng gần gũi. Thuyết phục vợ mãi chẳng được, anh đành hành sự với chiếc mũ len dù trời Sài Gòn vào tháng 7 năm ấy nóng khủng khiếp.
Điều đáng mừng là đêm đầu tiên của vợ chồng anh diễn ra khá suôn sẻ. Sau giây phút lãng mạn, anh hỏi vợ xem tại sao lại bắt anh đội mũ len thì nhận được câu trả lời tỉnh queo: “Ơ, em cũng không biết nữa, mẹ cứ nhắc em mãi là phải bắt anh đội mũ trước khi gần gũi!”. Té ra, cái “mũ Durex” mà mẹ vợ nhắc khéo con gái lại bị vợ anh biến tấu thành mũ len! Đến tận bây giờ, chị Bảo Thoa (32 tuổi, vợ anh Quân) vẫn còn ngượng khi nghe chồng nhắc đến sự “gà” của mình thời son trẻ.

Nguồn Phununews.vn

An phận làm vợ 2 khi anh mua cho một cái nhà

Làm vợ hai của một người đàn ông giàu có, cũng được, cho đến khi nào anh ta chán mình thì mình sẽ làm mẹ đơn thân…

An phận làm vợ 2 khi anh mua cho một cái nhà (Ảnh minh họa) An phận làm vợ 2 khi anh mua cho một cái nhà (Ảnh minh họa)

Trước giờ tôi luôn ước ao yêu được một anh chàng giàu có, có nhà cửa ở Hà Nội đàng hoàng, như thế tôi sẽ không phải khổ, không phải mất khoản tiền thuê nhà hàng tháng và tha hồ sắm sửa những thứ gì mà mình thích để trang hoàng ngôi nhà thật đẹp. Thời sinh viên, ngẫm cảnh đi thuê nhà, chắt chiu từng đồng tiền, mưa thì hắt, nước ngập vào trong nhà mà nghĩ tội cho thân mình. Cũng được bố mẹ nuôi ăn học, chẳng lẽ ra trường không kiếm được một công việc đàng hoàng, tử tế và lấy được một người chồng giàu có, nhà cửa khang trang?
Nói thì nói vậy chứ biết bao nhiêu người như mình, họ cũng có công việc ổn định, cũng học hành đàng hoàng và còn xinh đẹp hơn mình nữa, họ cũng đâu dễ lấy được một anh chàng nhà Hà Nội. Nghĩ cho cùng, mình sinh ra ở vùng quê nghèo, không có điều kiện kinh tế, một anh chàng giàu có chắc cũng chẳng chọn mình. Tất cả những suy nghĩ đó làm cho tôi cảm thấy tiêu cực, cảm thấy không còn hi vọng vào cuộc sống.
Với bất cứ người phụ nữ nào, ai cũng mong muốn mình lấy được một người chồng giàu có nên mơ ước của tôi cũng không có gì là khác thường. Nhưng tôi chẳng xinh bằng người khác, tôi cũng không khéo mồm nên yêu được một anh chồng giàu thì lại càng là ước mơ xa vời với tôi. Ham muốn ấy đã khiến tôi nghĩ mọi cách để có được. Tôi giao lưu, tiếp xúc với nhiều người, nhìn những người nào có niềm năng kinh tế là tôi tiếp chuyện.
Nghĩ đến cảnh nghèo, tôi sợ lắm rồi, lấy một người chồng giàu có phải sướng không. Thế nên, khi gặp người đàn ông ấy, tôi dù biết anh có vợ nhưng nghĩ đến sự giàu có của anh, tôi vẫn thử tiếp cận một lần xem sao. Tôi đã yêu một người đàn ông có gia đình, có vợ con đàng hoàng nhưng lại giàu có. Tình yêu tôi dành cho anh thật sự lớn.
Anh cũng nói yêu tôi, chiều chuộng tôi, quan tâm tôi. Anh bảo anh sẽ lo cho tôi mọi thứ nên tôi yên tâm không cần phải suy nghĩ gì. Từ ngày yêu anh, công nhận là tôi sống sung sướng. Anh có thể chu cấp cho tôi tất cả những gì tôi cần. Anh mu axe đẹp cho tôi, sắm hàng hiệu cho tôi dùng. Đương nhiên, tôi trở thành bồ nhí của anh. Nhiều khi nghĩ, nếu cứ sống thế này, chẳng có danh phận gì thì chán lắm. Chỉ có thể sung sướng tạm thời, còn sau này sẽ ra sao?
Tôi đề cập với anh chuyện cưới xin, anh nói anh sẽ không bỏ vợ mà cưới tôi. Nhưng nếu tôi đồng ý, anh có thể cho tôi làm vợ hai, chấp nhận như vậy và sinh con trai cho anh. Anh sẽ cho tôi nhà cửa, sẽ mua cho tôi một cái nhà và đứng tên tôi khi tôi có bầu với anh, để sau này hai mẹ con có chỗ ở…
Nếu như vậy, anh sẽ cưới tôi nhưng sẽ chẳng có sự chứng kiến của ba mẹ anh. Bố mẹ tôi vẫn có  mặt và tôi phải nói dối rằng, gia đình anh ở nước ngoài không thể về tham dự được. Anh sẽ thuê một vài người giống như người thân của bố mẹ anh, để tới tay bắt mặt mừng với bố mẹ tôi.
lay chong giau co, lam vo hai, cam chiu lam vo hai de duoc giau co, an phan lam vo hai de giau co, chap nhan lam vo hai, chuyen tinh cam, tin, bao
Sau này tôi giàu có, đó là điều quan trọng. Tôi sẽ nuôi con khôn lớn bằng điều kiện của mình, tôi đi làm, kiếm thêm vài triệu một tháng, chăm cho con, như thế có ổn không? (ảnh minh họa)
Chuyện này làm tôi hoang mang nhưng mà, tôi đã có con với anh ta thật rồi. Một phần vì yêu anh, phần lớn vì của cải của anh, tôi đã nghĩ, thôi thì thà có một căn nhà lớn, có con cái nuôi còn sung sướng hơn là lấy chồng nghèo mà không có gì. Đàn ông bây giờ họ cũng thực dụng, cũng không có nhiều người tốt nên tôi thà là chọn cách làm mẹ đơn thân, nuôi con, nhận chu cấp của người chồng với tư cách vợ hai còn hơn là sống khổ sở cả đời.
Sau này tôi giàu có, đó là điều quan trọng. Tôi sẽ nuôi con khôn lớn bằng điều kiện của mình, tôi đi làm, kiếm thêm vài triệu một tháng, chăm cho con, như thế có ổn không?
Nghĩ rất nhiều, cũng băng khoăn rất nhiều, cuối cùng tôi chọn cách làm vợ hai của anh và hiện tại tôi đang mang bầu, sống trong một căn hộ cao cấp đứng tên tôi. Thôi thì đã chấp nhận đánh đổi thì cũng đành như vậy. Làm vợ hai của một người đàn ông giàu có, cũng được, cho đến khi nào anh ta chán mình thì mình sẽ là mẹ đơn thân…

Nguồn Khampha.vn

Phữ nữ 'không mảnh vải che thân' tử vong trong nhà nghỉ

Mới đây một nhân viên nhà nghỉ phát hiện một phụ nữ tử vong trên giường trong tình trạng không mảnh vải che thân.

Phữ nữ 'không mảnh vải che thân' tử vong trong nhà nghỉ (Ảnh minh họa) Phữ nữ 'không mảnh vải che thân' tử vong trong nhà nghỉ (Ảnh minh họa)

Tối ngày 16/9, tại nhà nghỉ H.S ở ngõ 33 phố Phạm Tuấn Tài, phường Cổ Nhuế 1, quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội, nhân viên nhà nghỉ phát hiện một phụ nữ tử vong trên giường, không mảnh vải che thân đã lập tức trình báo đến lực lượng công an.
Theo thông tin do nhân viên nhà nghỉ cung cấp, chiều 16/9, người phụ nữ trên đến nhà nghỉ cùng một người đàn ông nhưng cả hai đều không để lại CMND. Vài tiếng sau, người đàn ông rời khỏi nhà nghỉ. Khoảng 20h30, nhân viên không thấy khách trả phòng liền lên kiểm tra và phát hiện vị khách nữ đã chết.
Thông tin ban đầu từ cơ quan công an, danh tính nạn nhân được xác định là Trần Hoài L. (33 tuổi, ở quận Đống Đa, Hà Nội).  Chị L. có 1 tiền án về ma túy và đã có 2 con.  Hiện cơ quan CSĐT CAQ Bắc Từ Liêm đang truy tìm người đàn ông đi cùng chị L. để làm rõ nguyên nhân vụ án.
Vụ việc gợi nhớ tới vụ án mới xảy ra vài ngày qua: "Cô gái bị chôn ở ruộng, quần kéo quá gối". Khoảng 8giờ ngày 14/9, tại khu vực đồng ruộng (giáp ranh giữa xã Bình Quý và thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình, Quảng Nam), nhiều người hốt hoảng khi phát hiện thi thể một phụ nữ bị chôn dưới lớp đất nông.
Nạn nhân tử vong trong tư thế 2 tay bị trói chặt ra đằng sau (bằng áo ngực của chính nạn nhân), phần đầu bị dập nát. Quần nạn nhân bị kéo xuống quá đầu gối.
Theo thông tin ban đầu, nạn nhân là Nguyễn Thị Tuyết (21 tuổi, trú tại thôn Quý Mỹ, xã Bình Quý, huyện Thăng Bình), gia đình báo mất tích vào tối 10/9.

Nguồn Baodatviet.vn

Em dâu bình tĩnh gọi người bắt quả tang khi chị bị hiếp

Hình ảnh Nữ sinh bị hiếp dâm, bi kịch xuất phát từ sự dễ dãi? số 1
Phát hiện người đàn ông lạ đang thực hiện hành vi giao cấu với chị, người em dâu giữ bình tĩnh gọi người đến bắt quả tang....

Em dâu bình tĩnh gọi người bắt quả tang khi chị bị hiếp Em dâu bình tĩnh gọi người bắt quả tang khi chị bị hiếp

Đối tượng có hành vi trên là Trịnh Đình Bằng (49 tuổi), trú xã Thành Kim, huyện Thạch Thành, Thanh Hóa.
Nạn nhân trong vụ việc là chị V.T.D, 27 tuổi, thiểu năng trí tuệ. Chị D. đã bị xâm hại trong lúc cả gia đình đi vắng.
Khoảng 9h sáng ngày  10/9, chị Nguyễn Thị Vân (em dâu của chị D) đi làm về thì phát hiện ông Bằng đang thực hiện hành vi hiếp dâm với chị D. ngay giữa nền nhà, lúc này chị D. vẫn đang ú ớ kêu la.
Dù hoảng hốt, nhưng chị Vân vẫn giữ bình tĩnh để gọi người đến bắt quả tang. Chị nhẹ nhàng lùi lại phía sau và gọi bà thím là bà Bùi Thị Oanh sang, lúc này bà Xuân hàng xóm đang bế cháu đi lại nghe có chuyện cũng chạy vào cùng mọi người bắt quả tang.
Khi mọi người chạy vào thì thấy ông Bằng lồm cồm bò dậy. Chị D. ú ớ khóc lóc chỉ tay vào người ông Bằng sau đó ra hiệu chỉ xuống vùng kín của mình ra kiểu ông Bằng đã hãm hiếp.
Bi bắt quả tang không thể chối cãi, ông Bằng quỳ xuống trước mặt mọi người nói: “Chú xin lỗi các cháu, chú biết sai rồi, các cháu tha lỗi cho chú”. Ông Bằng liền móc trong túi ra 10 triệu và nói: “Bố mày đang bị bệnh cần rất nhiều tiền, đây cầm tiền mà lo chữa bệnh cho bố mày”.
Quá bức xúc về hành động của ông Bằng gia đình chị D. đã gọi điện cho công an xã, sau đó là công an huyện lên bắt ông Bằng tại chỗ.
Đươc biết chị D. bị câm điếc, bại liệt hai chân bẩm sinh nên khi xảy ra sự việc không thể chống cự.

Nguồn Vietnamnet.vn

Vô tư chụp ảnh không mảnh vải che thân trên tàu điện ngầm

Đài Loan, một cô gái đã vô tư chụp ảnh 'trần như nhộng' trên tàu điện ngầm khiến cư dân mạng bức xúc.

Cô gái  Vô tư chụp ảnh 'trần như nhộng' trên tàu điện ngầm Cô gái Vô tư chụp ảnh 'trần như nhộng' trên tàu điện ngầm

Người phụ nữ trẻ chỉ mặc một chiếc áo dài bên ngoài, và còn lại là để "hở thả phanh". Bức ảnh của cô gái thấy rõ phía sau là những hàng khách trên xe điện ngầm, nhưng do chiều dài của chiếc áo được che nên những hành khách tại đó không hề biết.
Vô tư chụp ảnh không mảnh vải che thân trên tàu điện ngầm
Sau khi hàng loạt hình ảnh được lưu hành trên mạng Internet, gây ra bức xúc và nhiều cuộc tranh luận của cộng đồng. Có nhiều người cho rằng cô gái trong hình "không sợ người xem và quan tâm đến dư luận vì cô là người chủ động tạo dáng khi chụp". Một số thậm chí còn tuyên bố rằng nên cấm việc chụp hình kiểu "hết vải" trên các phương tiện lưu thông như đường sắt, tàu cao tốc và máy bay.
Vô tư chụp ảnh không mảnh vải che thân trên tàu điện ngầm
Những cô gái thích chụp ảnh theo phong cách "không cần vải che" nơi công cộng và tự chia sẻ trên các trang cộng đồng.
Một trang mạng đăng tải bức hình này là một nhóm nhóm các thành viên khoảng 10 triệu người, họ thích chụp phong cách "thiếu vải" hoặc là "không cần vải che" ở nơi công cộng và chia sẻ lên các trang cộng đồng.

Nguồn Tuấn Nguyễn (NewsChina) (Xahoi.com.vn/Công lý

Vietjet Air ‘gây bão’ khi mời Ngọc Trinh, Linh Chi… mặc bikini đóng quảng cáo


Những hình ảnh hậu trường trong buổi ghi hình quảng cáo cho hãng hàng không Vietjet Air mà các chân dài vừa chia sẻ trên trang cá nhân tối 18.9 khiến cư dân mạng không khỏi xôn xao.


Những hình ảnh quảng cáo cho Vietjet Air đang gây ‘xốn mắt’ cư dân mạng
Theo đó, hai gà cưng của Vũ Khắc Tiệp là Ngọc Trinh và Linh Chi đồng loạt khoe ảnh mặc bikini chụp quảng cáo cho hãng hàng không này cùng dòng thông tin cho biết cả ê-kíp đã làm việc suốt 12 tiếng liên tục từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối 18.9.
“Nghề nguời mẫu cũng chẳng sung sướng như các bạn nghĩ đâu. Hôm nay phải tạo dáng trên cánh máy bay dưới trời nắng, đổ mồ hôi nhưng khuôn mặt vẫn phải tươi. Nhưng bù lại được cái nhiệt huyết đam mê với nghề ngày càng nhiều hơn”, Ngọc Trinh chia sẻ trên trang cá nhân.
Bên cạnh đó, ‘nữ hoàng nội y’ dường như vẫn còn cay cú với những bình luận ‘ném đá’ về việc cô vung tay mua sắm tiền tỉ thời gian qua: “Tôi cũng phải làm việc mới có tiền đấy các bạn ạ. Cho nên đừng ai dạy tôi cách dùng tiền thế nào, phải làm từ thiện ra sao. Tiền tôi tự kiếm được, tôi sẽ biết chi tiêu sao cho hợp lý nhất”.

Cư dân mạng mạnh tay ‘ném đá’ quảng cáo này
Ngay khi những hình ảnh này được chia sẻ, cư dân mạng đã ngay lập tức ‘ném đá’ bởi hình ảnh bikini quá khiêu khích của các chân dài.
Cư dân mạng Trang Cám cho biết: “Bọn hâm mới ăn mặc quảng cáo kiểu này”, trong khi Facebooker Dũng Mạnh Nguyễn thẳng thừng nhận xét: “Vietjet định quảng cáo hàng không hay là… Nhìn như quảng cáo phim cấp 3 ấy nhỉ”.
Được biết, đây không phải lần đầu Vietjet Air gây bão bằng ‘quảng cáo nóng’. Trước đó, màn nhảy flashmob cực sexy của siêu mẫu Ngọc Quyên trên chuyến bay TP HCM – Hải Phòng hay màn biểu diễn bikini trên khoang máy bay của hãng này cũng khiến dư luận xôn xao.



Linh Chi tự tin trong bộ bikini đỏ rực của Vietjet Air




Theo Vũ Khắc Tiệp, có đến 10 chân dài Venus được mời tham gia vào clip quảng cáo này - Ảnh chụp màn hình, FBNV

Nữ hoàng đồ lót Xi Yan lại tung ảnh khoe vòng một hoàn hảo không tì vết

Với thân hình cân đối, Xi Yan nhanh chóng trở thành mẫu đồ lót nổi tiếng với các bộ ảnh quyến rũ của mình. Sau đây cùng ngắm nhìn một số hình ảnh gợi cảm bên bộ đồ lót mỏng tanh khoe vòng 1 căng tròn nóng bỏng…

 Game4V-hotgirl (1)

Game4V-hotgirl (2)
Game4V-hotgirl (3)
Game4V-hotgirl (4)
Game4V-hotgirl (5)
Game4V-hotgirl (6)
Game4V-hotgirl (7)
Game4V-hotgirl (8)
Game4V-hotgirl (9)
Game4V-hotgirl (10)
Game4V-hotgirl (11)
Game4V-hotgirl (12)
Game4V-hotgirl (13)
Game4V-hotgirl (14)
Game4V-hotgirl (15)
Game4V-hotgirl (16)
Game4V-hotgirl (17)
Game4V-hotgirl (21)
Game4V-hotgirl (22)
Xi Yan sexy high-definition photo wallpapers 5_768x1280

15/09/2014

Hot Hot - Nữ sinh trường Y nude táo bạo


Cô bạn được nhắc đến là Phạm Kim Trúc, sinh năm 1990, hiện đang theo học chuyên ngành Dược sỹ tại Đại học Y dược TP.Hồ Chí Minh.
Mới đây, cô nàng 9x cho ra lò bộ ảnh nude, khoe những đường cong trên cơ thể một cách táo bạo. Trên trang facebook cá nhân hơn 179 ngàn người theo dõi, không quá khó để nhận thấy cô nàng này thường đăng tải những album hình trong trang phục bikini nóng bỏng
Kim Trúc chia sẻ: “Đây thường là những bức ảnh chụp hậu trường lúc thử trang phục tiện tay chụp lại. Cũng do thấy body gợi cảm thích thú nên mình chụp để làm kỉ niệm sau này”
Sở hữu số đo 3 vòng là 84-60-87, Kim Trúc ghi điểm tuyệt đối trong vai trò là một model gợi cảm, nóng bỏng.
222.jpg
319.jpg
413.jpg
59.jpg
66.jpg
75.jpg
84.jpg
95.jpg

11/09/2014

Những Câu Truyện Ngắn Hay Và Cảm Động Phần 2


18 NĂM CHỜ ĐỢI TÌNH YÊU
“Vậy con cưới vợ bố mẹ nhé! Nhưng hãy cho con lấy người con gái mà 18 năm về trước con đã xin bố mẹ cho cưới.”
***
– “Mày chẳng học ở đâu xa, học ngay anh mày đấy!”
– Tiếng mẹ lại đay nghiến tôi mỗi khi tôi làm việc gì sai trái. Nhưng kể từ ngày anh tôi lấy vợ thì câu nói của mẹ đã trở thành “Diễm xưa”.
Thỉnh thoảng tôi cố ý nhắc tới ông anh quý hóa của mình thì nhận ngay được cái lườm cho qua chuyện, kèm thêm mấy cái bạt tai chữa cháy của mẹ.
Ông anh quý hóa là con của bác tôi. Nhìn bề ngoài nhiều cô phải thần tượng để lại ánh mắt sắc lẹm liếc theo: Cao to, đẹp trai, khỏe mạnh, thành đạt, giàu có lại nhà con một ở chốn kinh kì…
Nhưng bước sang cái tuổi “trạc ngoại tứ tuần”, bạn bè anh đã làm cha của mấy đứa con thì anh vẫn sớm khuya một mình. Không phải anh nhát gái hay vô cảm mà ngược lại, anh là một gã si tình.
Năm 20 tuổi, khi đang học Đại học thì anh tôi đã đòi cưới vợ vì yêu say đắm cô bạn cùng trường. Bố anh trợn mắt, há hốc mồm tưởng đứa con độc đinh nói đùa. Nhưng trước sự quyết liệt của con, bác phải chặn ngay lại bằng sự quyết đoán của người cha:
– Không lôi thôi gì cả, đang đi học, làm trai phải lấy vợ cho đoàng hoàng, mới tí tuổi ranh, về nhà mà cãi nhau à?
– Thế ngày xưa bố chẳng lấy vợ sớm là gì?
– Ngày xưa khác bây giờ khác.
– Khác gì ạ, ngày xưa cũng là lấy vợ, giờ cũng là lấy vợ.
– Không lôi thôi nữa, mày cứ lấy vợ đi, từ mặt chúng tao ra.
– Thế thôi, bố cứ làm mọi việc nghiêm trọng, phải từ mặt bố mẹ thì thôi, con chẳng lấy vợ nữa.
Rồi ý định lấy vợ cũng trôi dần như cái tuổi 20 của anh vậy. Anh chỉ để tâm vào việc học tập. Ra trường với tấm bằng loại giỏi, anh dễ dàng xin được công việc đúng chuyên môn lại gần nhà.
Con đường công danh thẳng tiến, đến 38 tuổi, anh đã làm giám đốc của một chi nhánh…nhưng anh tôi vẫn chưa lấy vợ, thậm chí anh chưa từng đưa bạn gái nào về nhà chơi.
Bố mẹ anh lúc này bắt đầu lo lắng ra sức giục con chóng ổn định gia đình. Vẫn là câu trả lời như cái máy lặp đi lặp lại “chưa đoàng hoàng, con chưa lấy vợ”. Ông bà sốt ruột vì đến tuổi này rồi mà con mình chưa nghĩ gì đến chuyện lấy vợ, lại hay đi công tác nên không có thời gian yêu đương.
Những hôm ở nhà thì sáng ăn cơm của mẹ, trưa ăn cơm mẹ nấu, tối lại cơm mẹ làm. Hôm nào về nhà sớm, anh có đi chơi nhưng lại đi chơi cờ với mấy ông già khu phố. Mẹ tôi cũng sốt ruột thay cho các bác nên giới thiệu cho anh một chị ở cạnh nhà tôi.
Thế là mẹ tôi cùng các bác lên kế hoạch tác chiến, để anh ấy tiếp cận mục tiêu. Nhưng một tháng trời không có kết quả, mặc dù anh cũng đi chơi cho đẹp lòng mọi người. Hóa ra anh đến nhà anh bạn hàn huyên một lúc rồi về.
Không dừng lại, hai bác tôi vẫn nhờ người quen tìm giới thiệu toàn cô gái trẻ trung, xinh đẹp giỏi giang nhưng không có gì lay chuyển được cậu con trai theo chủ nghĩa độc thân. Chuyện lấy vợ xem ra bế tắc thì anh đột nhiên anh đặt vấn đề với hai bác tôi:
– Giờ đã lấy vợ đã đàng hoàng chưa bố?
– Ối trời, đàng hoàng quá đi chứ! – Bác trai tôi chưa nghe hết lời vội đáp.
– Vậy con cưới vợ bố mẹ nhé! Nhưng hãy cho con lấy người con gái mà 18 năm về trước con đã xin bố mẹ cho cưới.
Bác gái tôi kịch liệt phản đối với lí do, biết bao cô gái trẻ trung muốn được bước vào nhà bác làm dâu thì không cưới, giờ anh lại đi lao đầu vào người đàn bà gần 40 tuổi. Bà tuyệt thực hai ngày để phản đối anh cưới vợ.
Anh tôi đến bên giường mẹ cầm tay khẽ nói, “Mẹ thử xem có ai có can đảm để chờ đợi con 18 năm trời không? Nếu có con xin lấy người đấy!”. Bác tôi phần vì con trai cũng đến lúc lấy vợ, phần nghe cũng có lí nên nguôi ngoai cho tổ chức đám cưới.
Đám cưới diễn ra linh đình vui vẻ. Cô dâu đứng tuổi nhưng rạng ngời hạnh phúc. Trong đám cưới, người ta thấy hai 2 đứa trẻ, một trai, một gái đi theo sau cô dâu về nhà chú rể. Anh đưa cô dâu chào cha mẹ và giới thiệu đây chính là 2 đứa cháu đáng yêu của ông bà.
Hai bác tôi không tin nổi, bây giờ họ mới hiểu vì sao con họ quyết không lấy vợ Lúc ấy, anh đã thú thật với mọi người rằng
“Chúng con đã đăng kí kết hôn từ 18 năm về trước. Con đi công tác là lúc con về với gia đình nhỏ của mình ở ngoại thành”…
Hai bác ôm hai đứa cháu nhỏ vào lòng hạnh phúc viên mãn vô cùng…
Lúc này, họ mới thật sự hạnh phúc với ngày vui của anh.
Đám cưới trở lên lung linh với sắc màu huyền thoại, người lớn ngỡ ngàng, thanh niên ngưỡng mộ. Sự chung thủy sẽ biến những cái không thể thành có thể. 18 năm chờ đợi rồi hạnh phúc cũng kết trái đơm hoa.

……….
Một cậu bé được bạn cùng lớp dạy rằng hầu hết người lớn có những bí mật riêng của họ. Vì thế trẻ con có thể moi tiền của họ bằng cách dọa rằng: “Cháu biết tất cả sự thật rồi”.
Nghe vậy, cậu bé quyết định thử nghiệm. Khi về đến nhà, vừa gặp mẹ, cậu đã nói: “Con đã biết tất cả sự thật”. Người mẹ vội vàng cho cậu 10.000 đồng và dặn: “Con đừng nói gì với bố nhé!”.
Quá ngạc nhiên vì thành công bất ngờ, cậu đợi đến khi ông bố đi làm về và bảo: “Con đã biết tất cả sự thật”. Ông bố ngay lập tức rút ví cho cậu 50.000 đồng và nói: “Bố xin con, đừng nói cho mẹ biết nhé”.
Vô cùng hài lòng với phương pháp kiếm tiền mới của mình, hôm sau khi gặp chú hàng xóm đứng trước cửa nhà, cậu nói ngay với ông ta: “Bây giờ cháu đã biết tất cả sự thật rồi”.
Sau khi nói xong, cậu thấy chú hàng xóm đứng im và tỏ vẻ rất xúc động. Cố trấn tĩnh, chú giang tay ra và nghẹn ngào nói:
“Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì… lại đây với bố nào”


……………

ANH DẠY EM CÁCH YÊU CÁCH NHỚ, SAO KHÔNG DẠY EM CÁCH QUÊN?

(Chia sẻ) – Ta chia tay không phải vì ta không còn yêu mà chỉ là ta không còn đồng điệu về tâm hồn nữa. Em vẫn thầm mong anh hạnh phúc.
Anh à! Chia tay không phải là hết mà chỉ là kết thúc một chuyện buồn dài vô tận. Mà là chuyện buồn thì không thể quên đúng không anh?
Ta có duyên nhưng không có phận. Ta chia tay nhưng không có nghĩa là em quên. Ta chia tay không phải vì ta không còn yêu mà chỉ là ta không còn đồng điệu về tâm hồn nữa. Em vẫn thầm mong anh hạnh phúc. Vẫn hàng ngày lướt qua trang cá nhân của anh để theo dõi cuộc sống của anh, trong lòng luôn cầu mong anh hạnh phúc.
Ta có duyên nhưng không có phận.
Khó quên đúng không anh? Nhưng chỉ là đối với em thôi. Vì với anh em là mối tình thứ 3, nhưng với em anh là tình đầu. Mà tình đầu thì khó phai anh ạ. Em đã khóc nhiều lắm khóc như chưa bao giờ được khóc, anh là người đàn ông đầu tiên làm em khóc đấy anh biết không. Tuy chia tay đã lâu nhưng trong em anh vẫn còn quan trong lắm. Thật sự khó quên anh để yêu 1 người khác. Đã bao lâu rồi em chưa yêu ai?. Tự hỏi ban thân là vì sao? là vì em sợ. Em sợ họ không bằng anh. Em sợ em lại phải khóc. em sợ họ thay thế được anh trong lòng em. Em sợ lắm sợ lại phải nhớ mãi về một người đã xa
Em vẫn nhớ anh lắm.
Em vẫn nhớ anh lắm. Nhớ từng đêm, nhớ từng ngày. Mỗi lần nhìn thấy món quà anh tặng em em lại nhớ.Đêm nằm em mơ lại ngày xưa, được anh ôm được anh hôn lên má. Nhưng tỉnh dậy thì đó chỉ là giấc mơ. Em lại khóc.. Thật lòng em không thể quên quên hình bóng một người. Anh đã có hạnh phúc mới. Anh đã quên em. Còn em vẫn ôm mãi mỗi tình cũ này. Từ khi ta chia tay em chưa từng được ngủ ngon giấc, bao nhiêu người tán tỉnh em em vẫn bỏ ngoài tai. Quên một người khó vậy sao anh?. Anh dạy em cách yêu cách nhớ, tại sao không dạy em cách quên hả anh?

…………

Cô giáo kết hôn với cậu học trò kém 6 tuổi
…………………………………………….
Trang sinh năm 1986, chồng sinh năm 1992. Ngày cô được phân về lớp dạy, cậu học trò tên Hải đã thầm thương trộm nhớ cô giáo mình.
………………………………………………
Kết thúc kỳ thi đại học, cao đẳng, cô giáo Huyền Trang mới có thời gian thực hiện tuần trăng mật lỡ hẹn cách đây 4 tháng. Hai vợ chồng háo hức cho chuyến đi Cát Bà. Nhìn vẻ chín chắn của chồng, nét nũng nịu của vợ, chẳng ai nhận ra cách biệt tuổi tác ở họ.
Năm 2009, Huyền Trang tốt nghiệp đại học chuyên ngành tiếng Anh. Cô nhận công tác ở trường THPT Trung Nghĩa (huyện Thanh Thủy, Phú Thọ). Là cô giáo trẻ, vui tính, Trang được học sinh quý mến. Trong lớp có học sinh Duy Trọng Hải, học không tốt môn tiếng Anh song luôn quan tâm, lễ phép với cô giáo. Ngày chia tay ra trường, cậu xung phong đèo cô đi chơi thác nước với lớp. Đó là một chuyến đi rất vui vẻ, Trang như được sống lại thời học sinh tươi đẹp.
Nghiệp giáo viên cũng như người đưa đò, hết lứa học trò này lại chuyên tâm bồi dưỡng lứa kế tiếp. Trang mải mê với công việc, còn Hải theo học kế toán tại một trường cao đẳng ở Hà Nội. Đôi lúc cậu học sinh cũ vẫn nhắn tin hỏi thăm sức khỏe cô giáo. Giáng sinh năm 2011, Hải rủ cô giáo cùng vài người bạn nữa đi chơi. Đó là lần đầu tiên Trang đi chơi Noel, mọi thứ hiện lên lung linh, mới lạ.
Trang cùng các học sinh lớp Trọng Hải (ngoài cùng bên trái) trong ngày tốt nghiệp năm 2010. Ảnh NVCC
Trang chia sẻ: “Từ đó mình hay nhớ về Hải, mong ngóng những tin nhắn hỏi thăm của cậu ấy. Hai đứa thường xuyên gọi điện, nhắn tin hơn. Đến một ngày mình chợt nhận ra đã yêu Hải mất rồi”.
Đối với chàng trai Duy Trọng Hải, từ thời cấp 3 trong đầu cậu đôi lúc hiện lên nụ cười hiền hậu của cô giáo tiếng Anh. Cậu không tấn công, cũng không trốn tránh mà để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Theo thời gian, hình bóng cô giáo ngày càng nhiều trong cậu. Hải hay nhớ về những giờ Trang dạy học, lần đi chơi đèo cô giáo ngồi sau xe hay đêm Noel lạnh căm dẫn cô giáo đi chơi.
“Chẳng ai nói thích trước cả, từ sau lễ tình nhân năm 2012 chúng mình xem nhau như người yêu. Cuối tuần nào mình cùng về quê thăm Trang. Nhiều lần mẹ thắc mắc sao con trai hay về thì mình nói ‘tại con nhớ mẹ’”, Hải cười, chia sẻ. Về nghỉ, gần như tối nào Hải cũng vào nhà tập thể giáo viên chơi, thỉnh thoảng ở lại ăn cơm cùng các thầy cô. Nhà làm kinh tế trang trại, có lần Hải thả lưới đánh những con cá to nhất mang cho người yêu.
Ngay từ đầu cả Trang và Hải đều biết chuyện tình của mình khó có kết quả. Không thể cưỡng lại tiếng gọi của trái tim nên họ vẫn đến với nhau lặng lẽ, giấu diếm. Được một thời gian thì chuyện tình cô – trò bị phát hiện.
“Một số đồng nghiệp xì xào nói nọ kia. Các học sinh cá biệt có những câu đùa ác làm mình cảm giác không được tôn trọng. Khó khăn nhất là gia đình mình, bố mẹ đặt nhiều kỳ vọng vào mình. Mẹ không đao to búa lớn bắt mình bỏ mà dùng tình thân ép buộc. Các cô dì, chú bác, các anh chị em đều khuyên mình nên bỏ”, Trang tâm sự.
Việc phản đối kéo dài hơn một năm, nhiều lần khiến tình yêu của hai người đi vào tuyệt vọng. Những lúc đó cô đã viết những dòng nhật ký đẫm nước mắt:
“…Khi em ngỡ rằng em sẽ thôi không kiếm tìm tình yêu nữa, em nghĩ em không quên được người không yêu em thật lòng thì anh đến. À không, anh vẫn ở đó, bên em, thương mến em mà em đâu biết, vì với em anh không giống một người để yêu, vì đơn giản là em biết mình không thể yêu anh, không nên yêu anh. Nhưng em đã trót yêu anh mất rồi…
Vậy vì sao hả anh, vì bố mẹ em và bao người không chấp nhận em yêu một cậu học trò kém 6 tuổi phải không anh? Chúng mình chắc không thể trốn tránh được sự thật này anh nhỉ? Em biết anh ghét em khóc, anh không khóc nhưng lòng còn đầy giông tố hơn em. Vì anh phải gồng mình làm chỗ dựa cho một kẻ trẻ con và yếu đuối như em. Anh ngốc lắm, ai lại đi thích em, làm cho em vui khi em đau khổ nhất, lau nước mắt cho em và cho em một bờ vai. Cứ để em chông chênh bước đi thì có lẽ tình yêu đầu tiên của anh sẽ không trở nên tuyệt vọng thế này…”.
Vượt qua giai đoạn khó khăn, Hải và Trang đã tổ chức đám cưới vào tháng 3 năm nay. Họ đang đợi đứa con đầu lòng. Ảnh: NVCC
Trái với tuổi đời non trẻ, Hải có suy nghĩ chín chắn. Cậu luôn ở bên động viên, làm chỗ dựa cho Trang. Có một lần cậu đã gửi cho bạn gái một bức thư, ngoài nội dung nhung nhớ, cậu cũng động viên Trang hãy cố gắng vượt qua. “Anh ấy nói ‘Vẫn biết chuyện tình của chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng không ngờ khó khăn đến sớm thế’. Anh ấy cũng tuyệt vọng, chỉ là phải bảo vệ mình nên luôn tỏ ra mạnh mẽ”, cô chia sẻ. Mấy năm nay cô vẫn mang lá thư đó bên mình.
Để thuyết phục gia đình người yêu, Hải nhiều lần qua lại xin phép được yêu cô. Anh quan tâm gia đình Trang chân thành, luôn thể hiện mình sẽ yêu thương, làm chỗ dựa cho cô. Tính cách chững chạc của Hải là một phần lớn khiến bố mẹ mềm lòng.
“Cho đến một ngày bố mẹ vợ đồng ý không cấm hai đứa yêu nhau nữa. Lúc đó mình không dám tin là sự thật. Chạy xe 50 km từ nhà Trang về nhà mình mà trong đầu vẫn nguyên cảm giác run run, sung sướng”, Hải nhớ lại.
Cuối tháng 11/2013 hai người làm lễ ăn hỏi. Khi ra trường, có công việc ổn định Hải mới xin phép người lớn cho làm lễ cưới. Tháng 3 năm nay, họ tổ chức đám cưới trong sự chúc phúc của bạn bè, người thân. Cho tới tận bây giờ, hai vợ chồng vẫn không tin họ đã lấy được nhau. Hạnh phúc như là một giấc mơ mà cả hai phải gìn giữ.


…………


Ngày đón dâu…
.. ..
– Ck : aloo. vk yêu à? Chuẩn bị xong chưa?
– Vk : xong rồi ck ạ.
– Ck : hôm nay là ngày mình chính thức là vk ck.hồi hộp quá vk ạ..
– Vk : Tim vk đập nhanh như ngày đầu ta quen ck à..
– Ck : vk ngốc.. còn mấy tiếng đồng hồ thôi là mình sẽ sống với nhau cả đời mà..
– Vk : vk chuẩn bị xong hết rồi ông xã.
– Ck : chắc hôm nay vk là cô dâu đẹp nhất thế giới rồi. đợi ck 30p.. ck đến rước..
– Vk : vk đợi ck 4năm rồi. Đợi thêm mấy phút nữa có sao đâu.ck cúp máy đi..
– Ck : ừ.. ck chuẩn bị đi luôn đây. *tút..tút*
.. cô dâu chờ đợi trong niềm phấn khởi của ngày cưới..đếm từng tích tắc trôi qua.
…. 30p sau .
– Vk : *nhắn tin* ông xã đến đâu rồi? vk chuẩn bị ra cổng đợi nhé?
– Ck : *im lặng.. không trả lời*
….30p nữa trôi qua.
Cô dâu bắt đầu sốt ruột…
– Vk : *cầm điện thoại lên gọi* …
– Ck : …*thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.. xin quý khách vui lòng gọi lại sau* .
– Vk : *nhắn tin*.. đáng ghét.giờ này còn chưa đến. muốn gây bất ngờ cho vk hả?
– Ck : *im lặng* …
…. vừa gửi xong tin nhắn… điện thoại cô dâu đổ chuông từ 1số điện thoại lạ…
– Vk : aloo.ai đây ạ?
– SDT lạ : chị đến ngay bệnh viện chỗ ngã 3 đi… anh tai nạn giờ đang cấp cứu.
– Vk : *nghe tin cô như chết đứng..tiếng rơi của chiếc điện thoại xuống sàn nhà làm cô như tỉnh giấc.
Cô vội cùng người nhà đến bệnh viện vẫn trong bộ váy cưới lộng lẫy…
..đến bệnh viện..
Cô đưa mắt nhìn cánh cửa phòng cấp cứu … ánh mắt cầu nguyện với hy vọng..
Cánh cửa đã mở.. cô lao đến hỏi các sĩ..
– Vk : bác sĩ.. ck tôi sao rồi? Anh ấy không sao chứ?
– Bác sĩ : *lắc đầu* xin lỗi.. chúng tôi đã cố gắng hết sức.. xin chia buồn cùng gia đình..
.. chiếc xe cấp cứu từ từ chuyển bánh ra.. cô chạy vội đến nắm tay..
– Vk : ck ơi.. vk đây. Nói với vk ck vẫn ổn đi.. vk xin ck.
– Ck : *nói với giọng đầy yếu ớt* Anh..xin lỗi. Hãy tìm người tốt hơn anh.xin lỗi đã không mang lại cho em 1hạnh phúc trọn vẹn…*nói xong chàng trai tắt thở*….
… tiếng òa khóc không ngớt của mọi người xé tan khoảng không gian yên tĩnh… tuy nhiên cô dâu vẫn quyết định tổ chức đám cưới ngay trong bệnh viện.. đám cưới diễn ra với sự chứng kiến của các bác sĩ và ytá… …hôm nay cô là cô dâu đẹp nhất thế giới..


………….

10 CÂU CHUYỆN NÊN ĐỌC
Câu chuyện thứ nhất: Một cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong bài tập làm văn của mình. Thầy giáo Việt Nam phê: “Không có chí lớn”, còn thầy giáo người nước ngoài nói: “Thầy chúc em mang tiếng cười cho toàn thế giới”.
Câu chuyện thứ hai: Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói: “Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát”, bố hỏi: “Tại sao con chắc như thế?”, con trai trả lời: “Vì không nghe tiếng mẹ la”.
Chúng ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với mình.
Câu chuyện thứ ba: Người ăn mày nói: “Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?”, người qua đường trả lời: “Nhưng tôi chỉ có năm trăm”, người ăn mày bảo: “Vậy bà thiếu tôi năm trăm nhé”.
Nhiều người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.
Câu chuyện thứ tư: Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: “Cẩn thận, coi chừng khét!”, “Sao em bỏ ít muối thế?, “Ơi kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi”. Người vợ bưc bội: “Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!”. Người chồng mỉm cười: “Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải”.
Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.
Câu chuyện thứ năm: A nói với B: “Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm”. B hỏi: “Thế anh có báo cảnh sát không?”. A trả lời: “Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn saxophone”.
Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai.
Câu chuyện thứ sáu: Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét: -Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp! Người cha ôn tồn đáp lại: -Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!
Con người thường có thái độ “ghen ăn tức ở”, khi nói ra điều gì, nhận xét việc gì đều thể hiện trình độ và “đẳng cấp” của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!
Câu chuyện thứ bảy: Có hai đoàn khách nước ngoài đến tham quan một địa điểm du lịch sinh thái. Do trời mưa nên đường dẫn vào khu “Kỳ hoa dị thảo” lầy lội. Người hướng dẫn của đoàn thứ nhất bảo: “Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp”. Còn người hướng dẫn đoàn thứ hai suy nghĩ một thoáng rồi nói: “Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế”.
Hoàn cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.
Câu chuyện thứ tám: Một phụ nữ vào tiệm kim hoàn, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: “Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!”.
Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.
Câu chuyện thứ chín: Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn. Bức trang ấy lúc nãy người vợ đã xem qua. Bà bực bội nói: “Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con mình?”. Người chồng quay sang nhìn vợ: “Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh”.
Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.
Câu chuyện thứ mười: Tại buổi lễ tốt nghiệp ở một trường cấp hai, thầy hiệu trưởng đọc tên học sinh xuất nhất trong năm học. Đọc đến lần thứ ba mà vẫn không thấy ai đi lên sân khấu. Thầy hiệu trưởng nhìn xuống, hỏi cậu học sinh xuất sắc đang bình thản ngồi bên dưới: -Em không nghe thầy gọi tên à? Cậu học sinh đứng lên, lễ phép: -Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ!
Danh và lợi đã vô tình trở thành chiếc lồng nhốt chúng ta vào trong ấy. Chúng ta luôn giáo dục con em mình phải cố gắng học thật giỏi, phải trở thành nhân vật xuất sắc nhất nhưng lại ít khi dạy các em tính khiêm tốn


…………

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một ngày kia, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi.
Người cha quá đau khổ , tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối.
Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.
Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: ” Tại sao nến của con lại không cháy?”. Bé gái đã đáp rằng: ” Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những gịot nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.
Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông.
Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.

……….

NGƯỜI YÊU CŨ
Anh và cô yêu nhau từ thời học chung một lớp. Ra trường, cô không muốn cả đời chung sống với một người tầm thường nên quyết định chia tay.
Anh lặng lẽ lên thành phố. Trời không phụ lòng, mười năm sau anh làm nên sự nghiệp. Cô gặp anh lúc cả hai còn quá khổ. Thành công rồi lòng anh vẫn chỉ có cô.
Cô lấy được người chồng giàu có, sống sung túc, nhưng hạnh phúc thì không, chồng cô đi biền biệt.
Đi họp lớp, biết có cô, anh cố tình ăn mặc nghèo khổ.
Người hiểu chuyện đều ngạc nhiên. Sau này anh mới bảo: “Tôi muốn cô ấy tin rằng năm xưa rời bỏ tôi là sự lựa chọn đúng. Như vậy có lẽ cô ấy sẽ hài lòng hơn một chút với cuộc đời mình.”
Người bạn chỉ im lặng, không biết nói gì. Phải yêu đến đâu mới có thể bao dung đến vậy? Anh nghĩ cho cô mà cô không biết, chẳng phải là tốn công vô ích hay sao?
Anh nói “Đắc ý khi thấy người mình từng yêu bất hạnh, thật sự tôi không làm được. Chỉ cần tinh thần cô ấy tốt, là được rồi!”

Những Câu Truyện Ngắn Hay Và Cảm Động Phần 1


NÀY CÔ GÁI, ĐỪNG COI TÌNH YÊU LÀ TẤT CẢ !

Em đau là đúng, em buồn là đúng, em suy sụp cũng đúng, vì em đã yêu bằng cả con tim, dành cả tâm hồn mình mà nâng niu lấy tình yêu ấy, điều đấy thì ai cũng hiểu.
Nhưng này em gái, đau thế đã đủ đau chưa buồn thế đã đủ dài chưa? Nếu đủ rồi, mệt rồi, xin em hãy dừng lại!
Người ta nói con gái yêu bằng tai, như một nhành hoa nhỏ bé dựa vào lời thơm mà vươn dậy trong nắng, khi yêu, con gái đã mềm lại càng yếu ớt hơn. Chắc cũng bởi vì thế mà khi cuộc tình chia đôi, mỗi người một ngả, lời chia tay được nói ra, người đau hơn cả vẫn lại là con gái. Em đau là đúng, em buồn là đúng, em suy sụp cũng đúng, vì em đã yêu bằng cả con tim, dành cả tâm hồn mình mà nâng niu lấy tình yêu ấy, điều đấy thì ai cũng hiểu. Nhưng này em gái, đau thế đã đủ đau chưa, buồn thế đã đủ dài chưa? Nếu đủ rồi, mệt rồi, xin em hãy dừng lại!
Hãy tự soi gương lại đi em, tình yêu này, sự buồn phiền mà em đang gặm nhấm đây, có đáng để em đánh đổi lấy bản thân mình không? Một người cứ ngỡ là tất cả, giờ nỡ lòng nói ra những lời như xé ngọt tim em, biết em sẽ đau lắm, vậy mà vẫn không dừng lại. Không! Em đừng vì thế mà buông bỏ chính mình, người đó đâu đáng để em phải hy sinh!
Con gái sinh ra vốn đã nhận về mình phần thiệt thòi hơn, nhẫn nhịn, nhẹ nhàng em dành về em cả. Và rồi khi em đau, nước mắt cũng mau rơi làm em thêm mỏi mệt. Em là để yêu, vậy thì vì lẽ gì em phải buồn khi một người không cần em nữa! Em có luôn là chính mình không, có làm hết sức cho những điều em trân quý không? Nếu là có, vậy thôi em đừng tự trách mình. Em đâu có làm sai điều gì.
Dù em không là đẹp nhất, có người còn tốt hơn em bội phần, nhưng em là duy nhất trong vũ trụ, chẳng ở đâu có thể tìm một ai như em nữa, mong em hãy luôn nhớ lấy điều đó. Em có ba mẹ thương yêu, có bạn bè yêu quý, có một mái nhà để về, ngôi trường để học, em giàu có lắm, em biết không? Em ngoảnh lại nhìn xem ở ngoài kia, bao mảnh đời còn chắp vá, người ta mong mỏi mỗi phút giây được như em đó, vậy sao vì một mối tình em đã vội buông bỏ. Chia tay một người, em có thể tìm được người khác tốt hơn. Dứt bỏ một cuộc tình, em sẽ vun đắp lại một cuộc tình khác đẹp hơn. Nhưng em buông bỏ chính mình, liệu ai sẽ sinh ra em lần nữa?
Phật dạy rằng, tự sát chính là một tội rất lớn. Khi em tự sát, cha mẹ em đau lòng, đó là bất hiếu. Bạn bè, anh em thương cảm, đó là bất nghĩa. Sinh ra mà không kịp trả ơn, giúp ích cho Tổ quốc, quay lưng lại với đất nước, ấy là bất trung. Thân thể sinh ra lành lặn mà không chịu dùng nó để giúp đời, giúp người, đó là bất nhân. Em nhìn xem, với từng ấy tội, hà cớ gì để mình phải gánh chịu vì một phút bồng bột của bản thân.
Nào em, hãy tự lau khô nước mắt ấy đi, hít một hơi thật sâu vào, nhoẻn miệng cười lấy lại tinh thần. Nhấc máy lên, gọi cho ai đó thân thiết mà em nghĩ, nếu em gặp họ sẽ an ủi em nhiều nhất vào lúc này, chỉ cần em bảo rằng em đang cần họ, chắc chắn họ sẽ tới ngay thôi. Chuốt lại mái tóc xuề xòa này, chấm lại chút son môi tươi tắn nhé, hãy bước ra đường xinh tươi như em của mọi ngày. Em thấy không, cuộc sống vẫn đang trôi, mọi vật vẫn vần mình dịch chuyển từng khoảnh khắc, chẳng ai muốn dừng lại.
Điều cuối cùng mong em luôn nhớ, ngoài gia đình mình ra, tất cả mới chỉ là phép thử. Cuộc đời sẽ lại cho em những bài toán hóc búa mà chỉ có thể tự mình em tìm ra đáp án. Đây chỉ là một câu đố mẹo thôi, em khoan hãy vội nản chí nghe em. Nào cô gái, đừng ủ dột nữa, hãy vui lên!”


………………….

Hôm đó, tôi đi ngang qua khu nghỉ mát, thấy một đám người vây quanh một chiếc xe ô tô đời mới. Mọi người đều ngoái lại nhìn. Người đàn ông đứng bên cạnh xe, mặc một bộ đồ vest mắc tiền và nói: “Có ai giúp tôi chui xuống gầm xe để vặn lại con ốc không?”
Thì ra xe của ông ta đang có vấn đề. Từ khu nghỉ mát ra đây, xăng trong xe của ông đã chảy ra ngoài. Từ đây đến trạm xăng gần nhất cũng hơn trăm dặm.
Người đàn bà trang điểm lòe loẹt đứng bên cạnh ông nói: “Anh gấp làm gì, chỉ cần trọng thưởng thì sẽ có người làm thôi”. Lúc đó, ông ta liền lấy ra tờ một trăm đồng nói: “Ai giúp tôi vặn lại con ốc, số tiền này sẽ là của người đó”.
Cậu thanh niên đứng bên cạnh tôi có vẻ như muốn bước ra, thì bị người bạn đi cùng ngăn lại: “Lời nói của những người giàu có này, đừng nên tin!”.
Lúc đó chỉ thấy một cậu nhóc chạy ra nói: “Để cháu giúp”. Thao tác thật đơn giản, dưới sự chỉ dẫn của người đàn ông đó, cậu bé làm chưa tới một phút đã xong. Khi bò ra khỏi gầm xe, cậu đã nhìn về phía người đàn ông với ánh mắt mong đợi. Người đàn ông đang chuẩn bị đưa tờ một trăm đồng cho cậu nhóc, thì bị người phụ nữ quát: “Anh định cho nó một trăm đồng thật à? Đưa năm đồng là nhiều lắm rồi!”.
Người đàn ông nhận lấy tiền lẻ từ tay người phụ nữ, đưa cho cậu nhóc, nhưng cậu lại lắc đầu. Thấy đám đông người đang xì xầm, người đàn ông đưa thêm cho cậu bé năm đồng nữa, nhưng cậu bé vẫn lắc đầu. Người đàn ông có một chút tức giận “Cậu chê ít à? Còn chê nữa thì sẽ không cho cậu mười đồng này đâu”.
“Không, cháu không chê ít. Thầy cháu dạy rằng, khi giúp người khác không cần phải được đền đáp”.
Người đàn ông lại hỏi: “Vậy thì tại sao cậu còn chưa đi?”.
Cậu nhóc nói: “Cháu đang đợi ông nói lời cảm ơn”.


………………..


Một cậu bé nghèo làm nghề bán hàng rong để kiếm tiền học. Một ngày nhận thấy mình chỉ còn mỗi một hào mà bụng đang đói, cậu định bụng sang nhà kế bên xin một bữa ăn. Một phụ nữ trẻ đẹp ra mở cửa. Bối rối trước cuộc gặp gỡ không chờ đợi này, nên thay vì xin ăn cậu lại xin uống. Người phụ nữ đoán cậu đang đói bụng nên đem cho cậu một ly sữa lớn.
Cậu chầm chậm nhấp từng ngụm sữa rồi hỏi :
– Cháu phải trả cô bao nhiêu ạ ?
Người phụ nữ trả lời :
– Cháu không nợ cô bao nhiêu cả, mẹ cô đã dạy không bao giờ nhận tiền trả cho lòng tốt.
Cậu bé cảm kích đáp :
– Cháu sẽ biết ơn cô từ sâu thẳm trái tim cháu.
Khi ra đi, cậu cảm thấy khoẻ khoắn hơn và niềm tin vào con người cũng mãnh liệt hơn. Trước đó, cậu gần như đầu hàng số phận.
Nhiều năm sau người phụ nữ đau nặng. Các bác sĩ địa phương đều bó tay. Họ chuyển bà đến thành phố lớn để chuyên gia nghiên cứu căn bệnh lạ lùng này. Tiến sĩ Howard Kelly được mời đến tham vấn. Khi ông nghe tên thị trấn người phụ nữ ở, một tia sáng ánh lên trong mắt ông. Ngay lập tức, ông khoác áo choàng và đi đến phòng bệnh người phụ nữ nọ. Ông nhận ra ngay ân nhân của mình năm xưa. Quay về phòng hội chẩn, ông quyết định sẽ dốc hết sức để cứu sống bệnh nhân này. Và cuối cùng nỗ lực của ông đã được đền đáp.
Tiến sĩ Howard Kelly đề nghị phòng y vụ chuyển cho ông hoá đơn viện phí của ân nhân để xem lại. Ông viết vài chữ bên lề của tờ biên lai và cho chuyển nó đến người phụ nữ. Bà nhìn tờ hoá đơn biết rằng mình sẽ phải thanh toán nó cho đến hết đời mới xong. Bỗng nhiên có cái gì đó bên lề khiến bà chú ý và bà đọc những dòng chữ này:
“TRỊ GIÁ HOÁ ĐƠN = MỘT LY SỮA”


…………..

—LUẬT CỦA NGƯỜI GIÀU—
Một doanh nhân thành đạt bước vào ngân hàng để xin vay 5000$ trong vòng một tháng.
Anh ta nói anh ta đang rất cần số tiền đó. Vật thế chấp sẽ là chiếc xe ở bên kia đường.
Sau khi làm các thủ tục xác nhận “xe chính chủ” và nhận tiền, anh ta giao chìa khóa chiếc xe Mercedes Benz SL của mình cho giám đốc ngân hàng.
Khi anh ta đi, giám đốc ngân hàng và các nhân viên đã chế nhạo anh ta vì có một chiếc xe giá 110 000$ mà phải đi vay ngân hàng 5000$.
Khi người doanh nhân đó trở về trả 5000$ và tiền lãi 30.90$, ông giám đốc ngân hàng đã hỏi anh ta “Chúng tôi rất vui khi được làm việc với anh, nhưng vẫn không hiểu, một triệu phú trẻ như anh tại sao lại phải vay 5000$ ở chỗ chúng tôi?”
Và anh ta trả lời “Còn ở đâu trên đất New York này có một chỗ đỗ xe 1 tháng chỉ tốn 30.90$ mà được đảm bảo an toàn tuyệt đối cơ chứ?”
~~~~
1, Không nên phung phí tiền khi ta có thể tiết kiệm chúng để làm việc có ích hơn.
2, Người dùng quá nhiều tiền cho một việc không phải là người giàu hơn, mà là người hoang phí hơn
3, Khi nào ta đã đủ năng lực để kiếm nhiều tiền, ta càng phải học cách giữ tiền.
4, Chỉ cần đôi bên cùng có lợi hợp pháp, khoản giao dịch nào cũng có thể thành công


………..

NGỐC Ạ, VÌ EM KHÔNG XINH NÊN ANH MỚI BIẾT LÀ MÌNH YÊU.
– Anh có thể đếm đến 1000 để em ngủ nhưng … đừng bắt anh hát ru
– Anh hát tệ đến thế sao?
– Không phải. Vì anh hát rất hay, nên anh sợ em thức trắng đêm để đòi nghe anh hát.
Cô cười. Anh cũng cười:
– Thôi ngủ đi nào cô bé.
Cô ngoan ngoãn “vâng ạ” rồi tắt máy. Anh tưởng tượng cái cảnh cô rúc vào chăn ngủ, cười một mình. Chắc cô sẽ giống hệt một thiên thần.
***
Người ta sẽ như thế nào khi bắt đầu một tình yêu nhỉ? có lẽ là rất nhớ, rồi chờ, rồi mong gặp gỡ. Thi thoảng nghĩ về người ta cười vu vơ một mình. Thi thoảng như trẻ con cũng thèm nũng nịu. Cái cảm giác đó anh dành trọn vẹn cho cô. Có lẽ là anh đã yêu. Nhưng anh yêu vì điều gì nhỉ? Yêu cách nói chuyện thông minh và ngây thơ? Yêu giọng nói trong như chuông thuỷ tinh? yêu tiếng cười hồn nhiên không vướng bận? hay yêu tính hiếu thắng trẻ con của cô mà vẫn sâu sắc, tinh tế, dịu dàng? Chính anh cũng không dám chắc là vì điều gì nữa. Chính anh cũng không dám chắc đó có phải là tình yêu không nữa. 29 tuổi, 2 lần chia tay người yêu, anh hiểu anh không còn quá trẻ để dành thời gian cho những chuyện phiêu lưu nữa.
Anh cũng không còn lãng mạn đến mức tin vào những điều diệu kì có thể xảy ra trong cuộc sống. Đã nhiều lần anh tự nhắc mình hãy coi cô như một cô em bé nhỏ, và thôi đừng gọi điện nhiều như trước. Nhưng rồi mỗi đêm, trước khi đi ngủ, nỗi nhớ cồn cào thúc đẩy trái tim anh, thúc đẩy bàn tay anh bấm số. Anh biết mình đã yêu. Nhưng anh không muốn nói qua điện thoại. Anh háo hức biết bao khi có dịp đi công tác ở Hà Nội. Gặp cô, nhất định là anh sẽ nói.
***
Quán cafe.
Anh đến trước, đợi chờ cô gái mà anh quen qua 1 lần nhầm số. Tóc cô thật dài hay chấm ngang vai? mắt cô tròn thơ ngây hay sáng bừng nghịch ngợm? Có lẽ cô có một cái mũi thẳng đẹp và cao. Có lẽ cô có một nụ cười quyến rũ. Có lẽ… anh không dám hình dung thêm. Có thể tất cả những gì anh tưởng tượng là sai.
– Hi, anh!
Tiếng chuông thuỷ tinh lanh lảnh phía sau lưng. Anh quay người lại, sững sờ. Vì cô không xinh. Thật tệ. Chưa bao giờ cô nói là cô xinh, nhưng anh cố tình không tin điều đó.Ngoài mái tóc dài chấm lưng, ngoài ra chẳng có nét nào giống như anh tưởng tượng.
Trong khoảnh khắc, anh không làm chủ được cảm xúc của mình, chỉ nói được một câu (có lẽ là giản dị):
– Em ngồi đi.
Cô kéo ghế, ngồi xuống, gọi thêm 1 ly kem, xục thìa vào, ăn ngon lành. Anh nhanh chóng nhận ra cảm xúc của mình đang tụt dốc. Tự nguyền rủa bản thân đã tưởng tượng quá nhiều. Tự nguyền rủa mình vì đã đặt mình vào hoàn cảnh trớ trêu. Cô ngẩng đầu nghiêng nghiêng nhìn anh, hơi mỉm cười. Nụ cười thông cảm nhiều hơn là châm chọc. Nhưng anh thấy mình mất tự tin.
– Anh đang sững sờ vì nhan sắc của em đấy à? – cô hỏi, phá tan sự im lặng của hai người.
– Oh yes, em thật…
– Không xinh – cô cười, chặn trước câu nói của anh – em nói rồi mà, nhưng nếu anh buồn về điều này, em sẽ khóc đó.
Trong câu nói của cô không có chút gì là hờn giận hay trách móc, giọng nói lách cách như những viên đá nhỏ trong suốt, va vào cốc thuỷ tinh. Anh nghe rất quen. Hằng tối. Mà giờ đây mới nhận thấy sự nguy hiểm của những người con gái thánh thiện và thông minh. Cho dù họ có xinh hay không. Anh mất tự tin. Không hẳn vì người con gái trước mặt. Mà vì anh tự thấy mình giả dối và tầm thường. Chưa bao giờ, anh nghĩ rằng hình thức lại ảnh hưởng đến tình cảm của anh nhiều đến vậy. Anh luôn nghĩ mình là người đàn ông tử tế và đàng hoàng, không nông cạn nhạt nhẽo. Vậy mà… Cũng may, anh chưa từng nói điều gì ngốc nghếch qua điện thoại với cô. Anh nhớ lại, trước khi đi, anh đã hào hứng biết bao nhiêu. Anh tưởng tượng ra gương mặt trẻ con và rất xinh của cô, tưởng tượng ra ánh nhìn dịu dàng và bàn tay mềm mại. Còn giờ đây…
Một năm trước, H nói lời chia tay. Tình yêu kéo dài 4 năm tưởng là mãi mãi cuối cùng tự dưng tan vỡ. Sự ngạo nghễ của người đàn ông không cho phép anh níu kéo H ở lại.
Nhưng từ lúc ấy, trái tim anh có một vết thương tưởng không sao hàn gắn nổi. Người đàn ông, càng được coi là cứng rắn bao nhiêu thì khi thất vọng cành mềm yếu bấy nhiêu. Và cũng chính vì thế, trong một lần say và gọi điện cho người bạn, anh nhầm vào số cô. Cái giọng nói trong vắt trẻ con đậm chất miền Bắc ấy cuốn hút anh ngay từ những câu nói đầu tiên. Cô kiên nhẫn nghe anh kể chuyện, ân cần chỉ cho anh cách giải say, khuyên bảo anh đi ngủ. Hôm sau anh gọi lại cho cô cảm ơn và ngỏ lời làm bạn. “Bạn điện thoại” cô khe khẽ cười. Cô và anh đã quen nhau như thế.
Mãi sau này, khi đã quen với việc nói chuyện cùng cô mỗi tối, có một lần anh hỏi lại:
– Sao lúc ấy biết anh nhầm số mà em vẫn nghe máy?
– Vì em nghĩ lúc ấy anh thật sự cần ai đó bên cạnh, em nghĩ là em có thể giúp anh.
Câu trả lời thành thật, đơn giản, không khoa trương nhưng anh xúc động đến lạ lùng.
Anh nghĩ là anh yêu cô. Cho đến lúc này, khi nhìn thấy cô hiển hiện trước mắt anh, vẫn giọng nói ấy, vẫn tiếng cười ấy, nhưng anh thấy trái tim mình đang chùng xuống. Kì lạ thật, cuộc sống giống như ta tưởng tượng thì vốn đã chẳng bao giờ là cuộc sống rồi. Tuy thế, mỗi tối, sau khi hoàn tất công việc, anh vẫn rủ cô đi chơi cùng. Bởi vì anh không có bạn bè hay bà con gì thân thiết ở đây, anh lại cũng không biết nhiều đường phố. Nhưng lâu dần, anh thật sự muốn đi cùng cô. Cái gì của Hà Nội qua giọng nói của cô cũng đều trở nên thân thiết và gần gũi. Cô đưa anh đi khắp các nẻo đường, kể cho anh nghe từng sự tích liên quan, cả sự tích từ ngày xửa ngày xưa, đến những sự tích liên quan đến cô của “những ngày đã qua gần và xa lắm”. Cô như một con sóc bé nhỏ và nhanh nhẹn, và vô tư lự, đôi mắt một mí không bao giờ vướng một nỗi buồn.
– Chỗ này ngày trước bọn em hay đến lắm.
Anh nheo mắt nhìn cô, dò hỏi: “bọn em?”
– Là em và bạn trai em cũ của em đó mà.
– Sao lại là cũ chứ? sao các em lại chia tay?
Cô cười bình yên:
– Vì một ngày anh ấy nhận ra là không còn yêu em nữa.
Anh không nói gì, lặng yên nhìn cô. Trên gương mặt bình thản dường như không có biểu hiện gì khác thường, nhưng anh nhận thấy có cái gì đó vỡ tan trong nụ cười bình thản ấy. Anh giật mình, thấy tim mình đập mạnh. Một cảm xúc lạ lùng, mạnh mẽ ùa tới bủa vây anh. Bởi vì đã bao giờ, từ khi chia tay H, anh có thể nói về tình yêu cũ một cách bình thản, yên ổn, không day dứt hận thù?. Đã bao giờ, anh có thể nói về H bằng một giọng yêu thương và trìu mến như cô nói về người yêu cũ? Anh đã tự bào chữa rằng mình quá yêu, nhưng thật ra không phải vậy. Yêu không chỉ có nghĩa là phải giữ lấy cho mình, yêu là còn phải biết tha thứ, chấp nhận và quên đi.
Một ngày, anh lại thêm thấy nhớ cô. Không phải chỉ là giọng nói tiếng cười nữa, mà là cách cô nói, cách cô cười, là cái nhìn nghiêng nghiêng và những bước chân tinh nghịch. Là mắt cô sáng bừng lên khi kể anh nghe những câu chuyện nhỏ, là những món ăn đậm chất Hà Nội mà tự nay cô nấu, cô làm. Anh mong mỗi chiều làm việc xong, mong mỗi tối cùng cô lang thang đâu đó. Hà Nội có lẽ đẹp lên rất nhiều trong mắt anh nhờ có cô. Tuần cuối cùng anh ở Hà Nội thì trời trở lạnh. Một sáng chủ nhật, cô ào đến phòng anh, mang theo hơi gió ngoài trời se sắt. Nghẹo đầu nhìn bộ dạng co ro của anh, cười:
– Đi chơi đi anh.
– Lạnh lắm, anh không chịu nổi thời tiết ở đây đâu.
– Đi nào – cô năn nỉ – anh không có nhiều thời gian để tận hưởng cái lạnh ở đây đâu, em muốn anh nhớ mùa đông Hà Nội.
Anh bị thuyết phục, nhưng vẫn thấy ngán ngẩm vì thời tiết.
Cô đưa anh ra bãi sông Hồng. Mùa đông, gió thổi thốc lạnh lẽo. Anh xuýt xoa vì không quen thời tiết. Cô lấy trong túi của cô một cái khăn len màu xanh xám:
– Của anh này.
Cái khăn đan không đều tay, cô hơi đỏ mặt, giải thích:
– Lần đầu tiên em đan đấy. Mà lại phải đan nhanh, vì nếu không, sợ anh về Nam mất.
Anh nhìn gương mặt trẻ con đỏ ửng lên vì ngại của cô. Và nhận thấy rằng trái tim mình tan ra thành hàng ngàn mảnh. Anh chắc chắn là mình đã yêu. Đó là cảm xúc thật của một người từng trải. Đã qua yêu thương và thù hận. Gặp gỡ và chia ly. Hạnh phúc và đau đớn. Không ngần ngại nữa, anh quàng tay ôm cô:
– Anh yêu em lắm.
Cô giấu mặt vào ngực anh thì thầm:
– Nhưng em không xinh mà.
Anh nói dịu dàng từng chữ một:
– Ngốc ạ, vì em không xinh, nên anh mới biết là mình yêu em thật sự.
Hà Nội với anh, và có lẽ cả với cô nữa, hôm ấy không còn lạnh…