Những ưu - nhược điểm của hai phương pháp sinh nở này sẽ khiến các mẹ chọn được cách đón bé chào đời đúng đắn nhất.

Được – mất khi mẹ đẻ thường, đẻ mổ (ảnh minh họa) Được – mất khi mẹ đẻ thường, đẻ mổ (ảnh minh họa)

“Đẻ thường hay đẻ mổ” có lẽ là câu hỏi được nhiều mẹ bầu quan tâm, nhất là với những người ở giai đoạn cuối thai kỳ. Theo thống kê, có đến 75% mẹ đẻ thường bởi những lợi ích mang lại cho cả mẹ bà bé tuy nhiên không phải mẹ bầu nào cũng có thể đẻ thường. Với những chị em gặp bệnh lý không thể đẻ thường thì cần tuân thủ theo ý kiến của bác sĩ chuyên khoa.
Dù vậy, tỷ lệ sinh mổ ngày nay đang không ngừng gia tăng đặc biệt với các bà mẹ trẻ. Nguyên nhân là do phương pháp này sẽ không tốn nhiều thời gian đau đẻ, không ảnh hưởng đến “vùng kín” của chị em và cũng bớt rủi ro trong quá trình sinh nở.
Trước khi chọn bất cứ phương pháp nào, các mẹ cần cân nhắc kỹ và nên tham khảo ý kiến chuyên gia để chọn được cách đón con yêu phù hợp, đúng đắn nhất. Dưới đây là những ưu – nhược điểm của đẻ thường, đẻ mổ, mời các mẹ cùng tham khảo.
ĐƯỢC
Đẻ thường
Đẻ thường là phương pháp truyền thống được các bà, các mẹ ta áp dụng từ ngàn xưa. Nói như thế để thấy rằng phương pháp này khá an toàn và có rất nhiều ưu điểm.
Với người mẹ
Người mẹ chọn phương pháp sinh thường sẽ có nhiều thời gian để chuẩn bị sinh nở, có thể thoải mái đi lại và trong thời gian này mẹ cũng sẽ có cơ hội cảm nhận được những thay đổi trong cơ thể mình khi em bé sắp chào đời.
Thêm nữa, khi sinh thường, người mẹ cũng sẽ không phải lo sẽ bị ảnh hưởng của các loại thuốc gây tê, thuốc kháng sinh khiến mẹ mất cảm giác và ảnh hưởng đến nguồn sữa mẹ.
Một ưu điểm tuyệt vời nữa với những mẹ sinh mổ là nguồn sữa sẽ về rất sớm. Quá trình sinh thường diễn ra tự nhiên khiến cơ thể sẽ nhận biết được những tín hiệu bé chào đời và từ đó nguồn sữa cũng có nhiệm vụ tiết ra để phục vụ em bé. Sau sinh thường, người mẹ cũng nhanh chóng phục hồi sức khỏe và có sức lực để chăm con.  Người mẹ cũng ăn uống thoải mái và vận động dễ dàng hơn.
Với bé
Trong quá trình sinh thường, endorphins (một loại thuốc giảm đau tự nhiên) được tiết ra từ chính cơ thể của thai phụ sẽ tác động tích cực tới khả năng thích nghi của bé với cuộc sống bên ngoài bụng mẹ. Trẻ sinh bằng phương pháp đẻ thường cũng ít có nguy cơ bị ngạt thở hơn so với trẻ đẻ mổ. Nguyên nhân là do việc đẻ thường sẽ thúc đẩy nang phổi mở rộng, tạo điều kiện thuận lợi cho việc hô hấp tự động của bé sau khi sinh ra.
Sau sinh, trẻ sẽ được ở trong vòng tay yêu thương của mẹ và được ăn sữa non ngay khi chào đời. Thêm nữa, hầu hết việc sinh con tự nhiên giúp giảm thiểu tối đa sự trợ giúp của các loại máy móc và thuốc gây mê  nên sẽ gây rất ít tổn hại hay tác dụng phụ cho cả mẹ và bé.
Đẻ mổ
Ngày nay, rất nhiều mẹ bầu lựa chọn để mổ bởi phương pháp này cũng có nhiều ưu điểm mà đẻ thường không có được.
Với người mẹ
Phương pháp đẻ mổ là cứu cánh cho mẹ bầu và thai nhi gặp bất thường như đầu thai không thuận, thai nhi bị bệnh tật có tính chất nguy hiểm như bệnh tim, bệnh thận, nhau tiền đạo… Phương pháp này cũng khiến mẹ bầu không mất sức khi không phải chịu đựng cơn đau đẻ và hoàn toàn tỉnh táo trong suốt quá trình ca mổ đẻ diễn ra.
Lợi ích dễ nhận thấy của phương pháp này nữa là ca sinh nở diễn ra rất nhanh chóng, chị em chỉ cần chọn ngày đến bệnh viện, làm thủ tục sinh nở, lên bàn sinh và 30 phút sau là đã được gặp mặt con chứ không như đẻ thường, các mẹ sẽ không biết trước được khi nào con chào đời, có những mẹ còn phải chịu đựng cơn đau đẻ lên đến 2-3 ngày.
Với bé
Sinh mổ sẽ giúp em bé an toàn hơn khi chào đời vì phương pháp này rất dễ khắc phục khi có sự cố xảy ra đặc biệt với những thai nhi đang trong tình trạng nguy hiểm vì mổ đẻ có thể lấy thai nhi ra khỏi cơ thể người mẹ rất nhanh.
MẤT
Đẻ thường
Tuy có rất nhiều ưu điểm nhưng phương pháp đẻ thường cũng có một số điểm hạn chế:
Với người mẹ
Phương pháp đẻ thường sẽ khiến chị em mất sức nhiều hơn trong quá tình đau đẻ và rặn đẻ. Phương pháp này cũng không an toàn đối với những mẹ gặp vấn đề bất thường trong thai kỳ như nhau tiền đạo hoặc mẹ bị tử cung bé, xương chậu hẹp.
Với bé
Trong quá trình sinh nở, nếu xảy ra sự cố sẽ khó xử lý hơn vì lúc đó thai nhi đã tụt xuống cổ tử cung, không thể sử dụng những phương pháp sinh nở khác thay thế được nữa. Trong trường hợp này sẽ rất nguy hiểm với thai nhi.
de thuong, de mo, phuong phap sinh no, de thuong hay de mo tot hon, sinh em be, thai nhi, me va be
Đẻ mổ
Có lẽ phương pháp này chỉ phù hợp với những mẹ có vấn đề bất thường trong thai kỳ vì đẻ mổ còn bộc lộ khá nhiều nhược điểm:
Với người mẹ
Trong quá trình đẻ mổ, sản phụ sẽ phải dùng đến thuốc gây mê nhưng bản thân thuốc gây mê lại rất có hại, gây ra nhiều tác dụng phụ như tụt huyết áp, ảnh hưởng đến nguồn sữa mẹ. Ngoài ra đẻ mổ sẽ làm cho tử cung bị thương, ảnh hưởng đến sự co thắt bình thường của tử cung.
Người mẹ đẻ mổ chắc chắn sẽ mất nhiều máu hơn đẻ thường, sẽ khiến cho hàm lượng máu để co rút tử cung giảm thiểu, ảnh hưởng đến sự hồi phục của tử cung, khiến cho sự hồi phục sức khoẻ sau khi sinh của người mẹ lâu hơn.
Đẻ mổ cũng sẽ để lại nhiều di chứng cho người mẹ như tử cung bị mẩn đỏ dễ dẫn đến dính ruột, viêm bàng quang, và không thể loại trừ nguy cơ bị nhiễm trùng vết mổ, vết mổ không lành và đau nhức, ngứa ngáy vết mổ.
Mổ đẻ còn gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tuyến sữa. Do phẫu thuật mổ đẻ sẽ khiến sản phụ mất nhiều máu và lâu phục hồi sau sinh, không được ăn uống thoải mái (trong tuần đầu sau sinh) nên sự điều tiết để phân chất các tuyến sữa từ não bộ bị hạn chế, ảnh hưởng đến sự phân tiết bình thường của tuyến sữa.
Một rủi ro nữa mà các mẹ cần biết trước khi quyết định đẻ mổ là vết thương tử cung sẽ dễ gây hiện tượng vỡ tử cung, gây nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng người mẹ và cả đứa trẻ với những lần mang thai sau. Với sản phụ sinh mổ, muốn có thai lần nữa cần chờ ít nhất là hai năm và khoảng cách tốt nhất là 5 năm. Nếu mang thai lần tiếp theo sau khi đẻ mổ mà tiến hành phá thai, dễ phát sinh tình trạng thủng tử cung. Chị em cần đặc biệt lưu ý những nguy cơ này.
Với bé
Bên cạnh những nguy cơ với mẹ, sinh mổ cũng chẳng mấy có lợi cho bé:
Trẻ được sinh ra bằng phương pháp đẻ mổ sẽ thiếu đi sức ép cần thiết của đường sinh sản so với khi sinh tự nhiên, rất có thể phát sinh hội chứng trụy hô hấp, xuất huyết nội, viêm phổi. Khả năng miễn dịch với bệnh của trẻ đẻ mổ thường kém hơn so với những trẻ được sinh ra bằng phương pháp đẻ thường nên các trẻ này sau khi trưởng thành dễ mắc bệnh hơn.
Không chỉ có thế, trẻ đẻ mổ cũng sẽ chậm bắt nhịp với cuộc sống hơn bé sinh thường và có thể bé cũng sẽ chịu ảnh hưởng của một số loại thuốc trong quá trình mổ đẻ.

Nguồn Khampha.vn
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:



Vừa tiến vào phòng sếp nữ, tôi sững sờ khi chị ta bất ngờ cởi đồ trước mắt. Tôi chút nữa đã ngoại tình trước sự quyến rũ của người phụ nữ hơn tuổi.

Trong quá trình làm việc, sếp nữ không ngừng thể hiện tình cảm với tôi.
Trong quá trình làm việc, sếp nữ không ngừng thể hiện tình cảm với tôi.
Tôi năm nay 35 tuổi và đã có gia đình. Tôi được mọi người nhận xét là đẹp trai và là mẫu người đàn ông của gia đình. Tôi luôn yêu thương vợ con và chưa từng làm việc gì có lỗi với họ. Tôi hiện là nhân viên kinh doanh trong một tập toàn lớn. Công việc của tôi diễn ra thuận lợi duy chỉ có điều khiến tôi băn khoăn là thường xuyên bị sếp nữ, người quản lý trực tiếp của tôi gạ tình.


Đó là người phụ nữ hơn tôi 3 tuổi và đã ly dị chồng. Dù biết tôi đã có vợ con nhưng chị vẫn dành tình cảm, tán tỉnh tôi. Gần tứ tuần nhưng nom chị vẫn còn trẻ và xinh đẹp, đó không phải là nhận xét của riêng tôi mà nhiều người ở công ty cũng có chung cảm nhận như vậy.
Trong quá trình làm việc, sếp không ngừng thể hiện tình cảm nhưng tôi luôn khéo léo từ chối. Tôi hiểu rằng một khi còn làm việc ở đây mình không thể phản ứng một cách thẳng thừng, quyết liệt trước sự quan tâm của chị ta. Bởi điều đó sẽ ảnh hưởng lớn đến công việc của tôi. Tôi đã từng phải vất vả lắm mới có được một chỗ làm tốt nên chẳng thể bỏ nó một cách dễ dàng. Việc tôi không bày tỏ một cách dứt khoát thái độ điều đó khiến sếp trực tiếp hiểu lầm rằng tôi cũng có tình cảm với mình và liên tục có những đụng chạm, những mời mọc khiến tôi rơi vào cảnh khó xử.
Không ít lần, khi cả hai đang trao đổi công việc trong phòng, chị ta bất ngờ tiến từ phía sau rồi ôm chầm lấy tôi. Bất ngờ trước hành động của sếp nhưng như mọi lần tôi cũng chẳng thể phản ứng mạnh. Một lần khác, vừa tiến vào phòng sếp nữ khi được gọi, tôi sững sờ khi chị ta bất ngờ cởi đồ trước mắt. Lấy cớ quên đồ, tôi lập tức trở ra.
Vào một chiều thứ 6, tôi được sếp gọi vào phòng trao đổi công việc. Như mọi lần chị vẫn ân cần, quan tâm và không quên những hành động đưa đẩy đầy ẩn ý. Lần đó chẳng hiểu sao tôi lại cho sếp nữ của mình ôm hôn ngay trong phòng mà chẳng hề phản ứng gì.
Thừa thắng làm tới, lấy cớ muốn bàn thêm về dự án sắp tới, sếp nữ mời tôi đi ăn tối và tất nhiên một nhân viên như tôi chẳng thể khước từ. Khi tôi không còn đủ tỉnh táo vì bị sếp đã chuốc khá nhiều rượu, chị ta đã đưa tôi vào khách sạn gần đó.
Ảo giác của một kẻ say khiến tôi đánh mất kiểm soát. Chúng tôi cùng lao vào nhau như những kẻ đói lâu ngày. Trong thời khắc đó, tôi nhầm tưởng sếp nữ của mình là vợ. Thật may tôi đã kịp bừng tỉnh ngay trước khi mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn.
Tôi vùng dậy khi phát hiện ra người phụ nữ đang trong vòng tay mình không phải là người mình yêu. Sếp hết sức bất ngờ trước phản ứng của tôi.
Thiếu chút nữa tôi đã đánh mất mình, đã phản bội vợ, người luôn yêu và tin tưởng tôi hết mực. Tôi trách mình không dứt khoát từ đầu để rồi rơi vào cảnh này. Chuyện chưa phải đã quá tệ nhưng tôi vẫn cảm thấy day dứt về những gì đã qua. Tôi quyết định xin nghỉ việc bởi nêu tiếp tục làm ở đây, trong môi trường này, tôi sợ mình sẽ chẳng thể thoát khỏi sự quyến rũ của sếp nữ được mất. Nghĩ lại mọi chuyện tôi vẫn cảm thấy rùng mình.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:


t
Trong khi tôi đang đau đầu để lên phương án bắt quả tang cô vợ mất nết thì hôm chủ nhật vừa rồi, em trở về nhà trong bộ dạng mệt mỏi, nét mặt thất thần, đờ đẫn.

Vợ tốn công “rắc thính”, trai trẻ “no mồi” rồi …lặn
ảnh minh họa
Tôi cũng không biết vì sao ngày ấy tôi lại tán đổ được cô sinh viên năm nhất trẻ trung, xinh đẹp để rồi sau 15 năm làm dâu nhà tôi, em vẫn giữ được vẻ hấp dẫn, mặn mà dù đã ngấp nghé bước vào tuổi 40.
Mang tiếng là gái quê, nhưng từ khi lên thành phố học đại học rồi về làm dâu nhà tôi, nét quê của em thay đổi gần hết.
Em thay đổi giọng nói, thay đổi cách sống, cách ăn mặc, biết cách trang điểm khiến người lạ gặp em không thể biết em xuất phát là một cô gái quê nghèo.
Cuộc sống của vợ chồng tôi nói chung khá thoải mái, khi em trai tôi lấy vợ trước cả tôi và đã dọn ra ngoài ở riêng.
Tôi là anh cả nên ở cùng bố mẹ, ông bà lại tốt tính, thương con quý cháu, vả lại nhà cũng có điều kiện để thuê người giúp việc nên vợ chồng tôi cũng chẳng phải động chân mó tay gì vào việc nhà.
Vợ chồng tôi sinh được 2 cô con gái, đứa lớn 12, đứa bé năm nay cũng đã 9 tuổi, các cháu đều ngoan ngoãn, học giỏi và đặc biệt là thừa hưởng rất nhiều nét đẹp của mẹ.
Chúng tôi thống nhất ngay từ khi còn yêu nhau là không quá chặt chẽ, xét nét sinh hoạt riêng tư của nhau, nên ngoài giờ làm việc, tôi rất vô tư thoải mái chuyện vợ đi học khiêu vũ hay đi spa làm đẹp.
Còn tôi, tôi có thể ngồi bù khú nhậu nhẹt cùng bạn bè, đi đánh cầu lông, đi câu cá tùy thích. Những tưởng hạnh phúc cứ thế bình lặng trôi qua, không ngờ sóng gió đã đến với gia đình tôi khi tôi bước vào tuổi 50, còn vợ lại đang ở giai đoạn hồi xuân, tràn đầy ham muốn.
Nhiều lúc thấy tôi trễ nải trong việc gối chăn, được chăng hay chớ, vợ có ý bực bội, hờn dỗi. Thời gian đầu em cũng tỏ ra lo lắng, học hỏi kinh nghiệm, đọc thêm sách báo để tìm thuốc, tìm các loại thực phẩm rồi về hí húi chế biến để bắt tôi “nâng cao bản lĩnh đàn ông”.
Nhưng thật trớ trêu, vợ càng chăm bẵm thì tôi càng đuối. Sau nhiều lần thất vọng, vợ nản chí và bỏ mặc tôi để ngủ một mình với lý do đã có tuổi, khó ngủ, tôi lại mắc chứng ngáy to…
Rồi vợ tôi bắt đầu vắng nhà thường xuyên, khi đi vợ cũng chẳng thông báo với tôi như trước kia nữa. Ở tuổi của em mà lắm hôm em diện những bộ váy thời trang gợi cảm, mỏng và cổ khoét rất sâu…
Thật lòng tôi cũng thấy chướng nhưng rồi lâu dần cũng cho qua.
Thế rồi qua bạn bè, tôi biết được thông tin bấy lâu nay vợ tôi mồi chài, cung phụng, cấp dưỡng cho nhân tình trẻ.
Cậu ta nhỏ hơn em đến mười mấy tuổi, là trợ lý của thầy dạy khiêu vũ cho em tại sàn nhảy.
Hàng ngày em ăn mặc, trang điểm trẻ trung là để đến sàn nhảy gặp gỡ tình nhân. Nghe đâu ngoài tiền bao cậu ta ăn, ở, em còn bỏ cả tiền ra để mua cho cậu ta chiếc xe máy tay ga xịn nữa.
Trong khi tôi đang đau đầu để lên phương án bắt quả tang cô vợ mất nết thì hôm chủ nhật vừa rồi, em trở về nhà trong bộ dạng mệt mỏi, nét mặt thất thần, đờ đẫn.
Em cố tình tránh mặt tôi, đến khi tôi chủ động nói với em là tôi đã biết tường tận câu chuyện em “nuôi trai” bấy nay, nếu em còn cố tình giấu giếm, vợ chồng tôi sẽ chia tay nhau.
Em đành sụt sùi thú nhận em đã chăm sóc, cung phụng, chu cấp cho cậu trai kia chỉ để “đổi tình”, nhưng không ngờ sau khi ẵm được một mớ và đã “no xôi chán chè”, cậu lặn một hơi không thể liên lạc được.
Nhìn vợ thiểu não, rũ rượi, tôi vừa giận lại vừa thương. Thật lòng bây giờ tôi cũng không biết phải xử trí như thế nà

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:


t
Lấy xong tấm bằng tốt nghiệp lớp 12, tôi theo cậu ruột lên thành phố thuê trọ để kiếm sống. Nhà nghèo, lại còn cô em gái đang học lớp 10, tôi nghĩ mình sức dài vai rộng không thể ăn bám bố mẹ với mấy sào ruộng nên quyết chí ra đi lập thân, lập nghiệp.

Trắng tay vì dại gái
ảnh minh họa
Sức trai 18 tuổi, tôi chẳng nề hà bất cứ việc gì, từ bưng bê phục vụ quán ăn đến xách vữa, phụ hồ, khuân vác hàng ở bến xe…
Hai cậu cháu ở được với nhau hơn một năm thì bà ngoại tôi gọi cậu về quê lấy vợ. Nhân dịp này, tôi gửi cậu một ít tiền công dành dụm được để biếu bà, biếu bố mẹ.
Nghĩ đến nét mặt vui mừng của bố mẹ tôi khi cầm những đồng tiền tôi làm ra, tôi thấy lòng lâng lâng.
Cậu lấy vợ xong thì ở luôn lại quê, nên một mình tôi phải tự xoay sở mọi việc. Thỉnh thoảng tôi cũng tranh thủ lúc rỗi việc, bắt xe về quê thăm gia đình.
Được 3 năm, sau khi mua một cái xe máy cũ để đi làm, tôi cũng tích cóp được số tiền kha khá để gửi vào tiết kiệm, định bụng để lo cho cuộc sống sau này.
Mới gửi tiền được ít lâu thì quê tôi bị bão, căn nhà cấp 4 của bố mẹ bị bão quật đổ hoàn toàn. Vội vàng rút hết tiền đã gửi, tôi mua vé gửi cả xe máy lên tầu về quê.
Ngồi vào ghế rồi, tay tôi thỉnh thoảng lại sờ vào bọc tiền đã được khâu chặt trong túi quần, chỉ sợ nhỡ sơ sẩy, mất thì chết.
Tầu sắp chạy thì có một cô gái trẻ đến ngồi ngay chiếc ghế trống bên cạnh tôi. Nhấc hộ cô gái chiếc ba lô nặng trịch lên giá hàng, tôi nhận được lời cảm ơn mang âm sắc đặc trưng của quê mình. Nhận ra đồng hương, câu chuyện của chúng tôi ngày càng rôm rả.
Em ở cách làng tôi hơn chục cây số, là sinh viên, em cũng vội vàng về quê vì nghe tin làng bị bão, bố em bị thương…
Tôi  cũng thật thà cho em biết lý do về quê của tôi. Chuyện trò được một lúc, theo nhịp lắc lư của con tầu, em say ngủ rồi ngả hẳn vào người tôi.
Xuống ga, em định đi xe ôm về nhà, tôi nằn nì em đi cùng tôi vì tôi có xe máy. Ngồi đằng sau tôi, thỉnh thoảng tôi lại thấy lâng lâng bởi cảm nhận được hơi ấm từ thân thể em đang áp sát vào tôi…
Đi được vài cây số, em kêu đau đầu, chóng mặt, buồn nôn và bảo tôi ghé vào một hiệu thuốc. Uống xong thuốc, em vẫn kêu mệt và chủ động đề nghị  tôi cho em vào nhà nghỉ.
Tôi thuê phòng, mua hai cái bánh mỳ và chai nước để cả hai ăn qua bữa, đợi em đỡ hơn sẽ về nhà.
Ăn xong, em rót nước mời tôi rồi giục tôi vào nhà tắm tắm rửa cho mát để … ngủ trưa.
Không hiểu sao lúc ấy tôi cứ như người mộng du, em bảo gì nghe nấy…Tắm xong, tôi lên giường rồi chẳng hiểu sao ngủ thiếp đi lúc nào không biết…
Khi tôi bừng tỉnh giấc đã thấy trời tối mịt, cô bạn đường đồng hương xinh xắn chẳng còn thấy bóng dáng ở đâu nữa. Toàn bộ tiền bạc cùng cái ví có giấy tờ xe máy của tôi cũng không cánh mà bay.
Hốt hoảng, tôi lao xuống lễ tân của nhà nghỉ, nhân viên cho biết cô gái trẻ lấy xe máy đi từ chiều, nói là đi mua đồ ăn về cho hai vợ chồng.
Tôi chết lặng bởi chẳng biết tìm em ở đâu, nghĩ đến số tiền dành dụm cực khổ 3 năm trời, nghĩ đến bố mẹ ở quê phải dựng lều ở tạm, chờ tôi mang tiền về dựng lại nhà, nước mắt tôi chảy tràn trên má.
Chỉ vì bồng bột, dại gái mà tôi trắng tay…
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Tôi thực sự rất hoang mang khi biết mình có thai, bởi theo suy tính của tôi, khả năng lớn cái thai tôi đang mang là của người tình.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi không phát hiện mình có thai, tôi thực sự rất hoang mang và lo lắng, bởi theo suy tính của tôi, khả năng lớn cái thai tôi đang mang là của người tình.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi không phát hiện mình có thai, tôi thực sự rất hoang mang và lo lắng, bởi theo suy tính của tôi, khả năng lớn cái thai tôi đang mang là của người tình.
Tôi có một gia đình hạnh phúc, cuộc sống vợ chồng hoà thuận, kinh tế khá giả, lại có một đứa con gái xinh xắn, ngoan ngoãn. Chồng tôi là một người giỏi giang, biết làm ăn, lại thương vợ, chiều con.
Nhưng vì tính chất công việc nên anh thường không ở nhà, cuộc sống của anh gắn liền với chiếc máy tính và xe hơi di chuyển từ tỉnh này qua tỉnh khác. Bù lại anh cho mẹ con tôi một cuộc sống sung túc và đầy đủ.
Tôi ngoài việc ở nhà chăm con và dọn dẹp nhà cửa thì chẳng phải làm gì, chỉ đi mua sắm và tụ tập bạn bè. Người ta thường bảo "nhàn cư vi bất thiện", tôi thấy quả không sai, vì không có việc gì làm nên tôi trở nên "hư đốn" từ lúc nào không hay và tôi cặp bồ.
Anh là một người thường xuyên hát và chơi guitar trong một hội nhóm mà tôi tham gia (nhóm này dành cho những bà vợ rảnh rỗi như tôi đến cả hát, đàn đúm..). Anh ấy không được phong độ như chồng tôi nhưng lại có nét nghệ sĩ, phong lưu lại vô cùng lãng mạn, luôn dịu dàng với phái nữ. Những cuộc đàn đúm thường xuyên khiến tôi ngã vào lòng anh lúc nào không hay mà quên mất rằng mình là người đã có gia đình.
Tôi lại đang ở độ tuổi sung mãn mà không có chồng ở bên cạnh để được vuốt vẻ và yêu thương, cả tháng chồng về được lần lại như "chuồn chuồn thấp nước" nên tôi chẳng thể thoả mãn được nhu cầu sinh lý của mình. Anh ấy chăm sóc tôi từng chân răng, kẽ tóc, chiều chuộng tôi hết mực và quan trọng anh làm tôi thấy "thoả mãn".
Tôi cứ chìm đắm trong hạnh phúc của cuộc tình vụng trộm như thế mà chồng vẫn không hay biết gì. Được "đáp ứng" đầy đủ nên tôi càng trở nên vui tươi và căng tràn nhựa sống hơn, cứ thế, cứ thế tôi bị cuốn theo cuộc tình ấy.
Hơn hai tháng sau, chồng tôi thông báo tuần sau sẽ về, đợt này sẽ về dài ngày với mẹ con tôi, tôi vừa mừng vừa lo. Sợ bị chồng phát hiện nên tôi đã chủ động muốn chấm dứt với anh kia, lúc đầu anh ấy cũng van xin, níu kéo, nhưng rồi anh cũng đồng ý, nhưng với điều kiện, anh ấy muốn gặp và "tâm sự" với tôi lần cuối, tôi đồng ý. Hôm đó chúng tôi lại hẹn nhau ở nhà nghỉ, tôi và anh ta đã quan hệ tình dục với nhau rất nhiều lần. Sau hôm đó chúng tôi đường ai nấy đi như chưa từng có chuyện gì.
Tôi đang không biết nên làm như thế nào, chồng tôi đang rất hạnh phúc khi biết tôi có thai, mà lòng tôi như mối tơ vò.
Tôi đón chồng với niềm hân hoan, chúng tôi lại vui vẻ và lại là một gia đình hạnh phúc như chưa từng có chuyện tôi ngoại tình xảy ra. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu tôi không phát hiện mình có thai, tôi thực sự rất hoang mang và lo lắng, bởi theo suy tính của tôi, khả năng lớn cái thai tôi đang mang là của người tình. Tôi cũng đã hỏi và tư vấn ở nhiều nơi nhưng ai cũng nói rằng không thể biết được em bé của tôi đang mang là của ai.
Tôi đang không biết nên làm như thế nào, chồng tôi đang rất hạnh phúc khi biết tôi có thai, mà lòng tôi như mối tơ vò. Sẽ thế nào nếu đứa trẻ sinh ra không phải là con của chồng tôi. Tôi đã tự tạo ra cho bản thân mình bi kịch, liệu tôi có nên sinh đứa con này không? Nhưng nếu nó là con của tôi và chồng thì sao bởi chúng tôi rất đang mong đứa con thứ hai này. Trường hợp nếu là con của người tình tôi, sau này liệu mọi chuyện sẽ thế nào nếu sự thật bị phơi bày?

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:



Tôi không thuộc týp người lãng mạn, khi đã có gia đình tôi càng phân định rõ giới hạn của những cuộc vui chơi bên ngoài.

Bẫy của kẻ săn tình
ảnh minh họa
Suốt mười năm kết hôn, tôi ngoan ngoãn sống trong mái ấm của mình, làm tròn tránh nhiệm người vợ, người mẹ. Dù chỉ trong tư tưởng, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến một người đàn ông khác ngoài chồng.
Ấy vậy mà, tôi không thể ngờ có ngày tôi lại rơi vào chiếc bẫy ngọt ngào của kẻ chuyên đi săn tình. Đến tận bây giờ dù đã hiểu rõ con người thật của anh ta, dù đã nhận bài học cay đắng, vậy mà không hiểu sao tôi vẫn không thể quên người đó. Tôi luôn tự hỏi, điều gì đã khiến tôi mê muội, khi anh ta chỉ xem tôi như món “rau sạch”?
Chúng tôi quen nhau trong tối cà phê với người bạn, đó là một nhiếp ảnh gia tên tuổi. Suốt buổi trò chuyện, chúng tôi chỉ xoay quanh chủ đề về các tác phẩm ảnh nghệ thuật, anh ta say mê nghệ thuật đến nỗi nói hàng giờ về nó mà không chán. Sau buổi trò chuyện, anh ta gợi ý chụp cho tôi một bộ ảnh để kỷ niệm. Những lần gặp gỡ sau, anh không còn nói về nghệ thuật nữa mà tâm sự nhiều hơn về chuyện gia đình, rằng vợ chồng… Không biết tự lúc nào, tôi bị cuốn hút vào câu chuyện… và sau những buổi dã ngoại chụp ảnh, điểm dừng chân của chúng tôi là khách sạn.
Tôi yêu điên cuồng và say đắm. Tôi như quên hết hiện tại, đi đâu, làm gì trong đầu tôi cũng đầy ắp hình bóng người tình. Tôi chăm chút bản thân mình nhiều hơn. Tôi nhận ra mình cười rạng rỡ hơn, yêu đời hơn kể từ khi có anh. Với tôi khi ấy, việc chăm sóc chồng con như một gánh nặng.
Chồng tôi vốn tin tưởng vợ, lại thêm tính tình hời hợt, ít khi quan tâm đến vợ nên anh không nhận ra sự thay đổi từ trong ra ngoài của tôi. Tôi thường xuyên có những chuyến công tác xa nhà mà chồng tôi chẳng mảy may nghi ngờ.
Sau năm tháng đắm đuối, tôi liên tục nhận được những tin nhắn, cuộc gọi từ số máy lạ làm quen rồi ỡm ờ gạ gẫm chuyện chăn gối. Trong lúc tôi hoang mang, lo lắng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì tôi nhận được cuộc gọi từ một phụ nữ xưng là vợ anh. Chị gửi cho tôi tấm ảnh chị chụp những tin nhắn trên Facebook của anh. Anh ta đem tôi ra mai mối cho bạn bè với những lời lẽ hết sức tục tĩu. Càng bỉ ổi hơn khi những tấm ảnh giường chiếu cũng được gửi cho họ kèm theo lời quảng cáo tôi là “rau sạch”.
Tôi bàng hoàng, suy sụp, nhưng không thể lý giải nổi vì sao càng oán hận tôi càng yêu. Tôi không tin anh lừa dối mà nghĩ rằng vợ anh tìm cách chia rẽ chúng tôi. Tôi gọi điện, nhắn tin, anh không thèm nghe máy. Lấy hết can đảm, tôi trò chuyện với một người mà anh giới thiệu về tôi. Sự thật mười mươi: họ là những kẻ chuyên đi săn tình rồi đổi chác cho nhau. Tôi nằm liệt giường cả tháng trời, bẽ bàng xấu hổ trước sự quan tâm, chăm sóc của chồng con. May mắn là chồng tôi vẫn không hay biết.
Thế nhưng, những người bạn của anh ta không buông tha cho tôi, họ thường xuyên nhắn tin gạ gẫm. Mỗi lần điện thoại đổ chuông là tôi giật bắn, thảng thốt. Lo sợ chồng biết chuyện, tôi cầu xin anh ta và đám bạn chấm dứt tình trạng này, nhưng anh ta dửng dưng. Suốt một thời gian dài tôi sống trong khủng hoảng, chỉ nghĩ đến cái chết. Tôi đem chuyện cầu cứu cô bạn thân. May mắn là người bên ngoài bao giờ cũng sáng suốt hơn người trong cuộc nên bạn tôi đã giải quyết êm xuôi mọi chuyện.
Giờ đây, dù “bí mật” đã được chôn kín nhưng tôi vẫn không sao thoát được cảm giác tội lỗi, ghê tởm chính mình. Nỗi nhục nhã, mặc cảm luôn thường trực trong lòng gặm nhấm tâm hồn tôi. Nhưng cùng cảm giác tội lỗi lại là nỗi nhớ nhung quay quắt. Yêu thương - tội lỗi song hành giằng xé tôi từng ngày.
Cuộc chơi đã kết thúc, tôi chẳng được gì ngoài những tổn thương, mất mát. Anh ta chỉ là một kẻ đốn mạt, hèn hạ tìm đến tôi bằng thú vui xác thịt, vậy mà tôi lại yêu điên cuồng, sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc của mình… Phải chăng đàn bà khi đã “nhúng chàm” là sẽ gánh chịu kiểu trừng phạt ác nghiệt như vậy?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:
Tôi là cô gái có nhan sắc nhưng lại trải qua nhiều đau khổ, cay đắng trong tình yêu. Tôi từng yêu say đắm người đàn hơn mình 4 tuổi.

Chồng sắp cưới dùng sự trong trắng của tôi để trả nợ bạn
ảnh minh họa
Hai đứa gặp nhau tình cờ như định mệnh. Và khi tất cả ngỡ như hai đứa sắp làm đám cưới đến nơi thì anh bất ngờ bỏ rơi tôi, chạy theo người đàn bà khác giàu có hơn. Tôi đau khổ, vật vã nhiều tháng liền sau sự đổ vỡ tưởng như chẳng thể vượt qua.
Mất một thời gian khá dài, tôi cũng dần lấy lại được sự cân bằng và tìm thấy hạnh phúc mới. Theo cảm nhận, anh là người tốt tính, sống trách nhiệm và rất yêu tôi. Tình cảm nồng nàn anh trao khiến tôi ngây ngất, cảm thấy mình thật may mắn khi có anh.
Cuộc tình của tôi và anh nhận được sự vun vén của cả gia đình. Hai đứa cũng đã đưa nhau về ra mắt và nhận được sự ủng hộ tuyệt đối.
Những tưởng đám cưới của hai đứa sẽ diễn ra trong niềm vui nhưng rồi một biến cố lớn đã xảy ra. Một tháng trước ngày làm lên xe hoa, công việc làm ăn của anh bỗng nhiên gặp trục trặc. Công ty do anh làm giám đốc lâm vào cảnh nợ nần chồng chất vì làm ăn thua lỗ.
Anh quay cuồng lo trả nợ số tiền lớn nên chẳng còn tâm trạng nghĩ đến chuyện cưới xin. Thế rồi, một ngày, anh vui mừng thông báo, đám cưới của chúng tôi vẫn sẽ diễn ra như kế hoạch khi mọi rắc rối đã được giải quyết ổn thỏa. Anh đánh xe đến đón tôi đi nhà hàng để ăn mừng tai qua nạn khỏi. Vui mừng khôn xiết, tôi mơ màng tưởng tượng tới khoảnh khắc được làm cô dâu, được làm vợ ngoan của anh.
Sau khi dùng bữa tối và uống khá nhiều rượu cùng anh, tỉnh dậy trong đêm, tôi hoảng hốt phát hiện mình nằm bên cạnh một gã đàn ông lạ mặt khi trên mình không mảnh vải che thân.
Tủi nhục, đau đớn, ê ẩm khắp mình mẩy, tôi hiểu điều gì vừa xảy ra với mình. Gào khóc, cắn xé gã trai bên mình, tôi được hắn nói rằng mình đã bị bạn trai bán đứng.
Chính người đàn ông tôi chuẩn bị lấy làm chồng đã tạo ra màn kịch để dâng tôi cho hắn. Bạn trai nợ hắn một khoản tiền lớn nên chấp nhận đưa tôi vào cuộc trao đổi thân xác. Đổi lại, gã giúp anh có được một bản hợp đồng lớn và thoát khỏi cảnh phá sản hiện tại.
Tôi chết đứng và thấy tủi nhục cho thân mình. Thì ra từ đầu tôi đã trở thành nạn nhân của hắn. Chẳng hề có tình yêu nào hết. Hắn đã tạo ra mọi thứ bằng sự giả tạo. Hắn chỉ coi tôi như một công cụ mà thôi. Tất cả những gì hắn nói, hứa hẹn đều chì là giả dối, vậy mà tôi đã ngây thơ tin lời. Hắn đóng kịch quá đạt, quá xuất sắc, tạo ra vỏ bọc quá ư hoản hảo khiến tôi chẳng thể ngờ.
Uất nghẹn vì bị chính người đàn ông mình yêu thương, tin tưởng nhất bán đứng và cướp đi đời con gái, tôi như phát điên, mụ mị. Tôi mất sạch niềm tin vào cuộc sống và tự đầy đọa bản thân nhiều ngày qua.
Số phận thực sự cay nghiệt, phũ phàng với thân mình. Tôi đã làm gì sai, đã gây ra điều gì để rồi phải hứng chịu những đổ vỡ, lừa dối trong tình yêu cơ chứ.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:



Mặc dù đang yêu tôi nhưng em lại công khai tình cảm trên Facebook với một người con trai hơn hai tuổi. Và thời gian sau khi em chia tay với người đó thì em lại có ý muốn trở lại với tôi.

Ảnh  minh họa
Ảnh minh họa
Tôi 23 tuổi, là sinh viên năm cuối đại học Y. Em ít hơn tôi hai tuổi, học cùng ngành nhưng trường ở dưới quê, tôi học trên Hà Nội. Vì cùng quê, lại học cùng cấp ba nên chúng tôi rất thân nhau rồi yêu lúc nào không biết. Ngày em nhận lời yêu, tôi hạnh phúc đến phát khóc, nguyện suốt đời chỉ yêu mình em. Vào đại học, tuy xa nhau nhưng chúng tôi luôn dành cho nhau những cuộc điện thoại, tin nhắn đầy yêu thương. Mỗi tháng tôi lại về quê một lần, hai đứa có thời gian bên nhau, những lúc như thế chúng tôi cầm tay, trao cho nhau những nụ hôn thật đẹp.
Mọi chuyện diễn ra bình thường thì gần đây tôi thấy em rất khác, ít trò truyện, ít quan tâm, tôi muốn gặp nhưng em luôn cố tình lảng tránh. Tôi buồn và tự hỏi không biết vì sao, rồi sốc khi biết em đã có người khác. Người kia hơn em hai tuổi, là kỹ sư nông nghiệp, hai người còn công khai tình cảm trên Facebook, đi chụp ảnh cùng nhau.

Tôi cố mọi cách để gặp em mà không được. Sau đó tôi nhận được tin nhắn của người bạn trai kia, bảo tôi hãy dừng lại, em không thuộc về tôi nữa bởi tôi nghèo, không lo được tương lai của bạn gái (tôi mất bố từ khi còn bé, nhà chỉ có hai mẹ con). Tôi thực sự sụp đổ, buồn chán và tuyệt vọng, thấy cuộc đời cay đắng bởi bản thân chỉ có bàn tay và khối óc. Tôi biết mọi thứ không thể nào cứu vãn được, giận lắm nhưng vẫn rất yêu em.

Giờ em lại chia tay người con trai kia và có ý định muốn trở lại với tôi. Tôi phân vân vì còn yêu em nhiều lắm, bình thường tôi mạnh mẽ bao nhiêu thì giờ lại yếu mềm bấy nhiêu. Có phải tôi đã quá yếu mềm, lụy tình không? Tôi không biết phải làm gì bây giờ, nếu bỏ em thì tội cho em quá, còn nếu đón nhận liệu tôi có đủ niềm tin không? Xin các bạn hãy chia sẻ cùng tôi.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:



Ngày hôm đó, cả bố chồng và chồng tôi đều ra Hà Nội để ăn cỗ cưới của một người họ hàng xa. Tôi và mẹ chồng tôi ở nhà. Tôi ở nhà vì tôi mới sinh con nhỏ còn mẹ chồng thì sáng sớm đã kêu đau đầu và bảo không thể đi ăn cưới.

Mẹ chồng ngoại tình, tôi phải cầu xin họ hàng đừng tiết lộ
ảnh minh họa
Lúc mẹ kêu mệt, bố chồng tôi chiều bà đủ kiểu, nào là bóp đầu, đánh gió... nhưng mẹ chồng tôi vẫn nằm ì ra đó. Nghĩ mẹ tôi không khỏe và không thể thuyết phục được bà đi ăn cưới nên bố chồng tôi đành để mẹ ở nhà.
Thế nhưng chỉ sau khi bố chồng và chồng tôi đi một lúc thì mẹ tôi ngồi dậy và son phấn rất cẩn thận. Ban đầu tôi còn đang nghĩ đó là việc bình thường vì tính của mẹ tôi thế, bà vẫn thích làm đẹp. Lúc này, ngay sau khi ốm, người phụ nữ càng có nhu cầu làm đẹp hơn bao giờ hết...
Chẳng thể ngờ được rằng, ngay sau đó, mẹ đã lấy xe máy và đi chơi. Mẹ chẳng dặn dò gì lại cũng chẳng chuẩn bị cơm nước cho hai mẹ con tôi. Tôi nằm đó, nhớ về mẹ mình... Trong cơn đói, vì tủi thân tôi đã khóc.
Mẹ đi được khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ thì có người họ hàng bên ngoại đến. Bà nói với tôi: Mẹ tôi đã vào nhà nghỉ A với ông H bảo tôi hãy đi đón mẹ về... Trước đây, khắp phố đã nói rằng mẹ tôi có quan hệ ngoài vợ ngoài chồng với một người đàn ông khác. Ban đầu tôi nghĩ rằng, vì mẹ đẹp nên nhiều tiếng rèm pha. Hóa ra chuyện này là thật... Tôi hơi sốc nhưng cũng đủ thời gian bình tĩnh để xử lý. Tôi bèn nói với bác: Bác ơi, cháu con nhỏ, cháu chỉ phận làm dâu... cháu không muốn mẹ cháu ghét cháu. Bác cũng là họ hàng gần của mẹ cháu, bác thương nhà cháu bác đừng nói với ai. Cháu sẽ tự khuyên nhủ mẹ cháu.
Khi mẹ về, tôi bóng gió nói với mẹ. Tôi thấy mẹ lầm lũi không nói gì, tôi nghĩ mẹ biết lỗi... Thế nhưng chỉ vài hôm sau, chính người bác đã báo tin với tôi hôm nọ lại tới nhà, bảo với tôi rằng mẹ tôi lại vào nhà nghỉ. Tôi lại xin bác khẩn thiết hơn vì mẹ...
Đến lúc này tôi khó xử quá, tôi không biết phải làm gì với mẹ. Tôi không biết mình có nên nói thẳng về những lần mà người ta thống kê được khi mẹ vào nhà nghỉ hay không? Rồi khuyên mẹ như mình đã biết mọi chuyện? Sau đó mới nói với bố chồng và chồng. Tôi sợ mẹ vì mù quáng quá lại hất cả gia đình đi, mang cả tiền bạc của gia đình cho người đàn ông kia...Mong mọi người cho tôi lời khuyên đúng đắn nhất vào lúc này!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:



Đã hơn 6 năm rồi vợ chồng tôi không thể có con. Nhưng sau chuyến đi công tác, vợ tôi về lại có thai. Tôi cảm thấy hoang mang không biết đó có phải con tôi không?

Tôi phải làm gì đây? Có khi nào cái thai đó là con tôi không hay nó là kết quả của một sự chờ đợi quá lâu mà vợ tôi làm liều? (Ảnh minh họa)
Tôi phải làm gì đây? Có khi nào cái thai đó là con tôi không hay nó là kết quả của một sự chờ đợi quá lâu mà vợ tôi làm liều? (Ảnh minh họa)
Tôi đã suy nghĩ gần 2 tuần nay mà không thể đưa ra quyết định cuối cùng cho mình. Tôi đắn đo rất nhiều thứ. Một mặt tôi muốn hỏi thẳng vợ về chuyện cái thai trong bụng cô ấy nhưng mặt khác tôi lại muốn huyễn hoặc bản thân mình, muốn có những sự thật bị che giấu đi để vợ chồng cứ mãi như bây giờ? Tôi phải làm gì cho đúng đây?
Vợ chồng tôi lấy nhau đến giờ đã được 6 năm. Lẽ ra, chúng tôi sẽ là một gia đình hạnh phúc, đáng mơ ước của mọi người nếu như chúng tôi có với nhau một mụn con. Nhưng cuộc sống đúng là không cho ai tất cả bao giờ. Vợ chồng tôi có công việc ổn định, thu nhập rất khá, cả hai đều được đánh giá là có ngoại hình đẹp. Ai nhìn vợ chồng tôi cũng khen chúng tôi đẹp đôi, con sau này sinh ra chắc chắn sẽ đẹp lắm. Thế nhưng cuộc đời oái oăm, lấy nhau đến giờ vợ chồng tôi vẫn chưa có con.
Chúng tôi cũng đã đi khám và thuốc thang nhiều nhưng chưa có dấu hiệu khả quan. Trường hợp của chúng tôi chưa thể tìm ra nguyên nhân vì sao mặc dù sức khỏe của cả hai vợ chồng đều tốt. Các bác sĩ bảo chúng tôi phải lạc quan, có niềm tin thì mới được. Mặc dù buồn trong lòng nhưng vợ chồng tôi vẫn động viên nhau. Chúng tôi chỉ nghĩ rằng con cái là cái lộc trời cho, có thể thời điểm này ông trời thử thách chúng tôi nên chưa cho chúng tôi có con.

Vợ tôi có bầu nhưng tôi không biết cái thai ấy liệu có đúng là con tôi? (Ảnh minh họa)
Khoảng thời gian gần đây vợ tôi hay buồn rầu, suy nghĩ linh tinh. Có đôi lúc tôi thấy cô ấy ngồi khóc một mình. Tôi hiểu tâm trạng của vợ. Có lẽ cô ấy cũng đau khổ nhiều lắm vì với người phụ nữ không niềm hạnh phúc nào bằng việc được làm mẹ. Tôi thương vợ vô cùng nhưng không dám xoáy sâu vào chuyện con cái sợ làm cô ấy tổn thương thêm nữa.
Cách đây hơn 2 tháng vợ tôi đi công tác. Chuyến đi đó chỉ có mình vợ tôi mà thôi. Nghe nói vào đó sẽ có một anh chi nhánh trong đó tiếp đón và giúp đỡ vợ tôi hòa nhập địa bàn làm việc trong đó, thời gian khoảng 2 tuần. Đó sẽ là một cuộc công tác bình thường như bao lần khác nếu như không phải sau khi về được một thời gian thì vợ tôi… có bầu.
Vợ tôi hân hoan và vui mừng cô cùng. Không biết phải nói thế nào để miêu tả hết sự vui mừng của cô ấy khi biết mang thai. Nhưng tôi thì không. Tôi có cái gì đó gợn lên trong lòng về cái thai bởi vì tính ngày, tính tháng, dường như vợ tôi thụ thai trong khoảng thời gian cô ấy đi công tác. Tôi hoang mang vô cùng bởi vì sống lâu trong sự chờ đợi việc có con khiến tôi dần mất lòng tin. Tôi không nghĩ giờ vợ tôi lại dễ dàng có con đến thế. Tôi sợ rằng… vì khao khát có con mà vợ tôi đã lén lút quan hệ với ai đó để che mắt tôi.
Suốt 2 tuần nay kể từ khi biết vợ mang bầu, lòng tôi hoang mang lắm. Tôi đặt ra đủ mọi giả thiết mà chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Một nửa tôi muốn hỏi vợ cho ra ngọn ngành, dù cô ấy có trót dại thì tôi cũng sẽ tha thứ nhưng tôi không muốn mình là thằng ngu bị cắm sừng. Nửa kia tôi lại muốn im lặng để cùng vợ tận hưởng cảm giác hạnh phúc được làm cha, làm mẹ này. Vì tôi biết khi sự thật nói ra chắc chắn mọi chuyện sẽ không thể nào như ban đầu được nữa.
Tôi phải làm gì đây? Có khi nào cái thai đó là con tôi không hay nó là kết quả của một sự chờ đợi quá lâu mà vợ tôi làm liều?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:
Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Tv