Tôi Là Đàn Bà


Chap 1 : Cuộc gặp gỡ định mệnh.

07/07/09

1 Buổi sáng tinh sương sau cơn mưa rào vừa mới ùa xuống nghĩa trang làm không khí se lạnh hẳn. 1 cô nhỏ đang nắm chặt cây dù màu xám đừng trước bia mộ trắng xóa. Có vẻ như nhỏ đã đứng ở đây trước khi mưa ào xuống cho đến khi mưa tạnh hẳn.
1 khuôn mặt buồn bã và khóe mắt hơi ươn ướt.

- Thôi! Em về đây,năm tới em lại ghé thăm anh.

Những bước chân chậm rãi và lặng lẽ quay về.
Nhỏ có cái tên là Quế An,21t. Với dáng người mảnh khảnh, nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn như búp bê,mái tóc thẳng mượt dài tới eo khiến ai cũng phải ngước nhìn.
Vốn là người vui vẻ , yêu đời , bướng bỉnh và chân thành với mọi người nhưng sự cố 2 năm trước đã làm nhỏ thay đổi hoàn toàn tính cách vốn có của mình. Nhỏ trở nên cộc cằn , thô lỗ và ít quan tâm ai , nhỏ luôn mang bên mình 1 chú gấu bông nhỏ xinh đủ để ôm vừa tay và 1 chiếc ipod màu đen bé tẹo.
Còn người nằm lặng lẽ trên bia mộ kia là Nam,bạn trai của nhỏ 4 năm trước.
Nhỏ thong thả bước đi … 2 tiếng sau nhỏ đã có mặt ở công viên 23/9. Cố tìm 1 chỗ ngồi bí mật,nhỏ nhìn trái rồi nhìn phải.

- Chỗ này koi bộ lý thú đây_ Nhỏ thầm nghĩ.

Đó là 1 thanh đá khá cao cách mặt đất gần khoảng 2 ki lô mét,được bao bọc bởi những khóm cây xanh non đầy giọt sương long lanh buổi sáng.Phải thật để ý mới phát hiện ra.
Nhỏ nhảy lên thanh đá nhưng vì chiều cao hơi khiếm tốn nên đã bị ngã nhào xuống đất.

- Uỵch !!!! _ 1 tiếng động lớn vang lên trong không gian tĩnh lặng ko 1 bóng người.

Cái mông nhỏ ê ẩm và bàn tay có vài vết xước. Ko chịu bỏ cuộc, nhỏ thử lại lần nữa. Kết quả nhỏ bị té thêm 1 lần nữa,quyết tâm ko bỏ cuộc,cố gắng leo lên thanh đá cho bằng được.Lần này nhỏ khéo léo hơn,đưa 2 tay vịn vào thanh đá và nhảy phóc người lên cao.



- Bụp _ Nhỏ đã an toàn trên thanh đá lạnh cóng,khuôn mặt đầy vẻ tự hào như kiểu “ À há ! Ta đã thành công , Ố zè ^^ “

Nhỏ ngồi im lắng nghe giai điệu của bài hát “ Until You “ thật nhẹ nhàng và sâu lắng,miệng nhỏ đang lẩm bẩm theo ca từ bài hát. Tay nhỏ vẫn ôm khư khư con gấu màu nâu đậm ko rời.Cái đầu thì đang tựa vào 1 thân cây, đôi mắt nhắm tịt như đang suy nghĩ xa xôi về 1 điều gì đó.
30p sau , cách chỗ nhỏ ngồi chưa đầy 1 mét có 1 cặp đang to tiếng.

- Anh vẫn ko tha thứ cho em sao? Em biết thời gian qua mình đã sai nhưng giờ em đã nhận ra tất cả tình cảm của mình. Em muốn quay lại với anh.
- Cô nghĩ tôi là trò đùa của cô à?Tôi đã nói với cô hàng trăm lần , ko là ko. Đừng làm mất thời giờ của tôi.
- Em xin anh mà _ Giọng cô gái nài nỉ.
- Cô đi đi _ Anh chàng có vẻ rất dứt khoát.

Nhỏ lắng nghe được hết cuộc cãi cọ của 2 người ấy vì âm thanh ipod bé xíu chỉ đủ để nghe và cảm nhận thôi.

- 2 người này phiền quá,ứ tập trung nghe nhạc được,bực ghê _ Nhỏ lẩm bẩm.

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên,thì ra đó là chuông điện thoại của cô gái. Chị ta có việc phải đi gấp khi chưa kịp đáp xong cuộc nói chuyện giang dở của mình.Anh chàng cũng quay đầu đi thẳng tiến về phía nhỏ.

- Cộp … cộp … cộp _ Bước chân mỗi lúc một gần.

Cảm nhận được anh ta đang đi ngang qua mình,nhỏ thốt lên 1 giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chua chát.

- Đồ thiếu rộng lượng.

Anh chàng ngạc nhiên,đừng bước hẳn.Anh ta vội xoay qua trái … 1 bức tường gần sát mặt, xoay qua phải … ko 1 bóng người, quay người ra sau … im hơi lặng tiếng.Trong đầu anh ta đặt lên 1 dấu chấm hỏi to đùng…

- Kỳ lạ ?????????????????

Cố tìm cho ra ai là thủ phạm mới rủa mình lúc nãy, anh ta ngước mắt nhìn lên.Ôi! 1 cô nhóc ngồi gác 2 chân cuộn tròn trên thanh đá lớn cạnh 1 bụi cây xanh rì,mắt nhắm mơ màng,tay ôm con gấu đang lắc lư theo điệu nhạc,1 khuôn mặt ngây thơ đáng yêu đến vô cùng tận.

- Em nói ai ? Cô bé ?_ Anh chàng lớn tiếng vọng lên.
- Gần ngay trước mắt ! _ Mắt nhỏ vẫn nhắm nghiền chã thèm hé.
- Anh ư ?

Nhỏ nhún vai,nhếch mép.

- Cô bé thú vị nhỉ ? Anh đang chán đây, nói chuyện với bé được ko?
- Ko tiếp _ Nhỏ vẫn ung dung bình thản chưa chịu mở mắt.
- Đây là chỗ tự do,anh muốn ngồi kệ anh _ Vừa dứt lời anh chàng ngảy phóc lên thanh đá ngồi bịch xuống 1 cách ngon lành.
- Siêu thế ! chắc hắn phải cao lắm _ Nhỏ nghĩ trong đầu.
- Tôi mua chỗ này rồi, nhấc mông đi cho _ Giọng nó lạnh như băng.
- Haha,bé nhiêu tuổi mà xưng hô tôi với anh?Nhìn bé cấp 3 là cùng.
- Vớ vẩn,tốt nghiệp đại học rồi đấy.

Mặt nhỏ vẫn bình thản,mắt nhỏ chã thàm ngước nhìn,tai nhỏ vẫn để tâm nghe nhạc,tay nhỏ vẫn ôm chặt con gấu.

- Thật ko? trông bé nhỏ tý à! _ Anh chàng ngạc nhiên tập 1.
- Linh tinh,mặt thôi,hồn già rồi.
- Haha,bé vui tính thật đấy,làm bạn gái anh đi _ Giọng nói đầy vẻ bông đùa,anh ta đang muốn chọc nhỏ bướng bỉnh đây mà.
- Gì cơ ? hâm à?

Lần này nhỏ mở mắt liếc nhìn anh ta,bỗng 2 con ngươi màu nâu biến thành 2 ngôi sao vàng chóe đủ lóe cả mắt.Quả tim nhỏ đập thình thịch thình thịch như muốn nhảy tọt ra ngoài.Thì ra anh ta chính là ca sĩ Nguyễn Việt đang nổi đình nổi đám hiện nay.

- Ơ … A … an … anh,anh ko phải Nguyễn Việt đấy à? Anh … vừa … nói … gì … cơ ????
- Em nhận ra anh à? Anh nói : Làm-bạn-gái-anh-nha!!! _ Việt nhăn răng cười khì.

Còn mặt nhỏ thì đổi sắc hẳn và giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

- Tôi ko xứng với anh đâu,đừng đùa dai _ Nhỏ thụp mặt xuống.
- Sao bé nghĩ anh đùa?
- Cách nói .
- Nếu anh ko đùa?
- Thôi đi, tôi ko phải con gái,tôi … tôi là … đàn bà. _ Nhỏ nhẹ giọng.
- Hả?Con gái và đàn bà thì có gì khác nhau? _ Việt nhạc nhiên tập 2.
- Trình độ anh lớp 1 à? Con gái là con trong trắng,còn mất rồi thì gọi là đàn bà chứ sao!!! _ Nhỏ ngượng ngùng.
- Nói thế là bé??? _ Việt ngơ ngác như chú nai vàng vừa bị lão thợ săn phóng phi tiêu vào đầu cái “ phặp “.
- Xem ra anh hiểu vấn đề rồi đấy,tôi đi đây.Chào!!!

Nhỏ liền nhảy phóc xuống thanh đá,vì cú nhảy quá mạnh và vội vàng nên chân nhỏ bị tê trong chốc lát.Thế nhưng nhỏ chỉ nhăn mặt và ko thốt lên 1 tiếng kêu nào.
Việt bỗng tỉnh hẳn,nhìn xuống dưới.

- Khoan,anh muốn nói chuyện thêm với em.
- Nói gì nữa? chẳng phải tôi đã nói hết rồi sao?

Việt vội nhảy tọt xuống thanh đá và bế nhỏ lên lại vị trí ban đầu.

- Ê ê ê ê ! Có buông ra ko thì bảo,đụng vào tôi mất tiền đấy _ Nhỏ quát lớn,quẫy đành đạch rồi đấm xối xả vào lưng Việt.
- Mất bao nhiêu? Anh trả đủ.
- Hứ ! Cả sự nghiệp của anh cũng chưa đủ đâu.
- Ko đủ thì anh tra thêm cuộc đời anh cho bé, haha _ Việt cười lớn, trả lời tỉnh bơ ko 1 chút suy nghĩ.
- Anh á! tôi mua anh chỉ đáng 1 ngàn. À ko ! Nhiều rồi , 500đ thôi. _ Nhỏ đang rất phẫn nộ,suốt 2 năm qua có người nào đụng được vào nhỏ đâu.
- Trời! Em cứ đùa, anh đáng giá lắm đấy. Ít ra anh cũng phải đc 100k chứ, ai za!!! bạc bẽo đến thế là cùng.
- Ra đầu đường kiếm tương trộn bơ mà măm nhá,đồ tưởng bở. _ Mỏ nhỏ nguýt ngược lên như dài cả thước.
- Kaka,anh thích ăn bơ á. Mà nãy em đấm anh bồm bộp thế kia,tiền? _ Chưa dứt lời Việt đã xoe tròn bàn tay 10 ngón hổng thiếu 1 ngón nào ra trước mặt nhỏ.
- Tôi đấm bóp miễn phí cho chưa hả hỏng đòi tiền anh thì chớ,còn bắt tôi trả tiền,dở hơi.
- Hà hà! kệ, móc tiền ra đây.Đấm bóp kiểu ấy thì cho anh xin vài đồng bồi thường thiệt hại.
- Xí, lần này tôi khuyên anh ra hiệu thuốc đàng kia mua ngay 10 liều thuốc ngủ mà mơ há.
- Hic hà ! quê rầu, xách dép đi kiện luôn.
- Mời!!!
- Ối zời ơi,ăn gì mà bướng thế.Đầu hàng.

Nhỏ nhún vai , đã lâu rồi nhỏ ko đc vui như vậy.

- Pé nhiêu tuổi?
- 21.
- Nhìn pé nhỏ thật đấy,gọi pé là tí hon nhé?
- Tùy.
- Tí hon có bạn trai chưa?

Nhỏ im lặng, cố phớt lờ câu hỏi của Việt.Hôm nay nhỏ nói nhiều hơn mọi ngày 1 cách lạ thường mà chính nhỏ cũng ko hiểu nổi mình nữa.Cái vỏ bọc suốt mấy năm qua đã có người sắp lột bỏ được rồi ư?

- Anh còn muốn gì ở tôi ?
- Muốn gì là muốn gì?
- Sao kéo tôi lại?
- À … ừ … thì … Thấy pé ngộ ngộ nên tóm lại nói chuyện cho vui.
- Cũng được.
- Với lại … Anh muốn em là bạn gái anh _ Có vẻ như lần này Việt khá nghiêm túc,trong ánh mắt và cả lời nói chẳng có 1 tia nào đùa giỡn cả.
- Tôi-nhắc-lại. ĐỪNG ĐÙA DAI ! _ Nhỏ nhấn mạnh từng chữ một.
- Thực ra, đàn bà hay con gái thì đã sao.Họ đều là phụ nữ và họ đáng được yêu thương. _ Việt liếc nhìn sang khuôn mặt nhỏ.
- Tôi biết,nhưng anh là 1 ca sĩ nổi tiếng cơ mà,lắm cô chân dài,xinh đẹp,giàu có,còn “con gái” theo đuổi anh mà sao anh cứ đùa giỡn với tôi?
- Thì sao nào? suy nghĩ của anh ko cổ hủ, ko phong kiến. Anh muốn đc như Ba anh. Biết mẹ anh có 1 đời chồng và có 1 đứa con riêng nhưng ông ấy vẫn chọn mẹ anh mặc dù ông có rất nhiều phụ nữ trẻ đẹp theo đuổi… Ông đối xử với mẹ con anh rất tốt,cứ như anh là con ruột của ông vậy.Anh rất kính trọng ông ấy và yêu thương gia đình nhỏ của mình.Ông chính là tấm gương sáng cho anh học tập.

Nhỏ vẫn chăm chú nghe và ko bỏ sót 1 từ nào trong câu chuyện của Việt. Thì ra Việt cũng có 1 quá khứ riêng cho mình.

- Đấy là 1 người đầy rộng lượng,yêu mẹ anh bằng cả trái tim.Còn anh? yêu tôi bằng 1 nửa của 1 nửa của 1 nửa chưa? Bỏ suy nghĩ ếch ộp đó đi.
- Nhưng Anh có cảm tình với pé.
- Thì đã sao? Anh có chắc nó là mãi mãi hay chỉ thoáng qua rồi vụt mất, và để lại cho đối phương 1 dấu chấm lửng to đùng trong cuộc đời của họ.
- Tin anh đi, anh thật sự muốn tí hon làm bạn gái anh.

Hình như cô bé nhỏ nhắn này đã chinh phục được trái tim anh ca sĩ rung rinh sau chưa đầy 1 h đồng hồ tâm sự? Thần tình yêu Cupid đã bắn mũi tên vào trái tim Việt chăng?

- Làm sao tôi có thể chia sẻ cuộc đời mình với 1 người thiếu cao thượng như anh?
- Anh làm sao?
- Lúc nãy ấy, thực ra tôi ko cố tình nghe đâu, nhưng vì 2 người to mồm quá nên cuộc cãi vã của 2 người cứ đập vào tai tôi. Chã mún nghe cũng chã làm gì đc. _ Nhỏ chúm chím cái miệng lại và đưa mắt nhìn đâu đâu ý.

Việt mỉm cười cúi nhẹ cái đầu xuống,có vẻ như anh đang mất tự tin thì phải.

- Có những chuyện ko thể nghe thôi mà hiểu được. Cô ta đáng bị như thế,lòng vị tha cũng nên dùng cho đúng người, ko đc tùy tiện, hiểu ko nhóc con?
- Đầu đuôi?
- Lúc khác đi, giờ anh ko có tâm trạng.
- Đâu biết còn gặp nhau được nữa ko mà hứa với hẹn,haizzz _ Dường như cái óc bé bằng hạt nho của nhỏ suy đoán được đôi tý rồi.
- Anh tin tụi mình còn gặp nhau dài dài _ Việt nhăn rằng cười rõ là nham nhở.
- Mà này ! Sao em ko chịu làm bạn gái anh? Anh còn thiếu điều gì em muốn????
- Ko ! Vấn đề ở tôi.
- Ý em zụ “Đàn bà” ???
- Cũng có thể,1 phần tôi cũng cảm thấy mình ko xứng với bất kỳ ai, phần còn lại có lẽ nằm ở quả tim _ Nhỏ thở dài.
- Pé đừng nghĩ thế.

Nhỏ gượng cười, 1 nụ cười nhạt nhẽo và vô vị.

- Thế pé có hối hận ko?
- Về điều gì?
- Tất cả những gì pé đã làm trong quá khứ?
- Ko , ko bao giờ _ Nhỏ khẳng định chắc chắn như đinh đóng cột.

Điều này khiến Việt bỡ ngỡ, 1 cô bé thật là lạ ko giống bất kỳ 1 cô gái nào khác. Dũng cảm và thẳng thắn.

- Tại sao?
- Vì … đó là người vĩ đại nhất thế gian này. Tại tôi mà anh ý rời khỏi cuộc đời tôi, anh ko hiểu được đâu. _ Nhỏ cười buồn.
- Rắc rối nhỉ? Pé đã làm gì?_ Càng lúc Việt càng tò mò hơn về cô pé đặc biệt này.
- Riêng tư, no bật mý.
- Ừ ! Nhưng dù lý do là gì thì em và cậu ấy đã chấm dứt?
- Ko ! Con người đó luôn ngự trị ở 1 góc thật lớn trong tim tôi , và tôi tin anh ấy cũng vậy _ Nhỏ cúi mặt xuống vuốt ve chú gấu nhỏ của mình.
- Chừa cho anh 1 chỗ được ko?

Nhỏ cười khẩy, xen vào đó là 1 chút bối rối.

- 1 góc nhỏ thôi à? Tôi tưởng anh phải muốn nhiều hơn thế nữa?
- Xuất phát từ 1 góc nhỏ rồi lên 1 góc to sẽ chắc ăn hơn, hà hà _ Việt ngước mặt lên cùng với 1 nụ cười ngộ nghĩnh khiến trái tim nhỏ hơi “rung rinh”.
- Có ai nói nụ cười của anh thật đẹp ko? _ Nhỏ buột miệng.
- Anh á ? hì hì , cũng nhiều , anh ko quan tâm. Còn pé , đã ai nói đôi mắt của pé thật đẹp chưa?
- Mắt? _ Nhỏ sững sờ trước câu hỏi vô tư của Việt, lúc này suy nghĩ của nhỏ tạm du lịch trong vài phút.

Việt tròn xoe mắt nhìn chăm chăm vào nhỏ và giơ tay quơ quơ trước mặt nhỏ liên hồi.

- Này ! Tí hon , tâm hồn treo ngược cành cây rồi à? Wây … wây.

Nhỏ chợt tỉnh, ngớ người ra trông cái mặt đần ơi là đần.

- Làm trò gì đấy ? Múa lửa hả ?
- Đâu nào ! Thấy pé ngẩn tò te thế kia làm anh suýt hoảng _ Việt gãi đầu.
- Ko sao , du lịch tý.
- Trả lời anh.
- Trả lời gì?
- Ọach , đôi mắt ấy ?
- À … Cũng có _ Khuôn mặt nhỏ buồn rười rượi.

Việt cũng đoán được 1 chút nào đó tâm lý của đối phương nên anh cố tình lảng sang chuyện khác.Nhưng ko may lại làm nhỏ buồn nữa.

- Gấu bông xinh quá , nó là bạn của pé à ?
- Gấu ? Tên nó là “Mắt”.
- Hử ? Cái tên đặc biệt nhở?
- Lúc trước nó tên là “Tim”,2 năm trước tôi đổi tên nó thành “Mắt”. _ Nhỏ cười nhạt.

Nhỏ quay đầu đi chỗ khác , sống mũi nhỏ cay xè.
Còn Việt thì đang có 1 mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu.Có lẽ “Đôi mắt” và cả chú gấu nhỏ bé kia ẩn giấu 1 bí mật thật lớn trong nhỏ.Việt im bặt vài phút rồi cố tình kiếm chuyện khác.

- Nhà pé ở đâu mà ngồi đây?
- Anh cũng ngồi đây còn gì?
- Ừ nhở ! hơ hơ.

Cuộc nói chuyện hình như đã ko còn gì để nói, nhỏ và Việt im lặng khoảng 15p ngồi nhìn trời mây và những cây cối um tùm xung quanh công viên. Buổi sáng sớm mọi người già,trẻ dắt nhau đi bộ trông thật khỏe khoắn. Đâu đó có vài cặp tình nhân đang ngồi trên những chiếc ghế đá trò chuyện.

- Sao anh muốn làm bạn trai của tôi ?
- Ừ thì …

Việt chưa kịp dứt lời nhỏ đã chen vào hỏi tiếp.

- Anh bỏ qua hết quá khứ của tôi à? Sao khi nghe nó anh ko có chút bất ngờ nào? Bộ não của anh có vấn đề à? Điều gì khiến tôi phải tin 1 người hâm như anh? _ Nhỏ tuôn xối xả nguyên 1 lèo ko ngừng nghỉ.

Việt chóng cả mặt chưa kịp nghe hết nhưng cũng phải cố nhờ để trả lời từng câu hỏi một.

- Câu thứ nhất : Anh là người sống cho hiện tại và tương lai. Quá khư vốn dĩ chỉ để nhìn lại và rút ra 1 điều gì đó trong cuộc đời mỗi người thôi.
- Nếch [Next] : Ừ ! Ko bất ngờ, sốc thôi! _ Việt cười mỉm.
- Nếch : Anh hoàn toàn bình thường. IQ 200/200 ko sót trăm nào. _ Lần này Việt cười sa sả rõ là vô tư như 1 đứa con nít ý.
- Thời gian sẽ chứng minh cho em thấy tất cả,hì hì.
- Báo cáo hết! _ Việt giơ ngang tay lên trán như đang chào cờ.
- Anh có dám vì tôi mà từ bỏ sự nghiệp ko? _ Thêm 1 câu hỏi lóe lên trong đầu nhỏ, phải hỏi ngay ko nguội mất.
- Ừhmmm! Xem nào , nếu anh yêu em hơn chính bản thân mình thì có thể lắm chứ.
- Thế anh lấy gì nuôi tôi? _ Nhỏ ngước mặt lên chờ đợi câu trả lời của Việt.
- Nhiều cách mà ! Sống là luôn tồn tại.
- Haizzz. 1 câu nữa thôi. Ko lừa tôi chứ?
- Ko là ko , anh nghiêm túc _ Việt hét toáng lên khiến những ánh mắt trong công viên đổ dồn vào nơi phát ra âm thanh nhưng họ chẳng tìm đc ai là người hét lớn kia cả.
- Be bé cái mồm thôi,người ta biết chỗ bí mật bây giờ. _ Nhỏ lấy tay bịt miệng Việt và giọng gầm gừ cảnh cáo.
- Hè hè ! Uki pá pì. Nói chuyện với em gần gũi thật. Có lẽ em là người đặc biệt nhất mà anh từng gặp, hì hì.
- Còn anh là người hâm nhất tôi từng gặp đấy.
- Còn lâu nhớ! Quả tim của anh chưa chỉ sai đường bao giờ.

Hơn 2h đồng hồ , bây giờ Việt mới thấy nhỏ nhoẻn miệng cười trông thật ngây thơ. Còn trong đầu nhỏ đang xuất hiện 2 từ thôi “Lọt bẫy”. Ái chà! hình như Việt đang thông đồng với thần tình yêu Cupid bắn tỉa 1 mũi tên hồng vào trái tim non nớt của nhỏ đây mà.

- Đồng ý nhé ? _ Việt nắm lấy tay áo nhỏ , bám bám , víu víu trông mặt thấy thương cực kỳ.
- Ừ thì … ko chắc , Người yêu “Hờ” thôi há. Cần phải có thời gian để tìm hiểu nữa chứ bộ.
- Uki ! hí hí . Đi hẹn hò nào …
- Bây giờ á?
- Chính xác, nói chuyện với pé cả buổi , bụng đói meo , lại còn khát khô cổ họng nữa đây này. _ Việt mếu mỏ trông buồn cười dã man, thế mà nhỏ nhịn cười tài thật.
- Cũng được.

Và thế là buổi gặp gỡ đầu tiên cũng là buổi hẹn hò đầy thú vị của 1 anh chàng ca sĩ và 1 cô bé thường dân. Có lẽ hôm nay đã trở thành 1 kỉ niệm đẹp và khó quên của 2 người. Tối hôm đó , nhật ký nhỏ đã viết :

“ 07/07/09
Mày biết hôm nay tao gặp ai ko nk? Chính là ca sĩ Nguyễn Việt đó, hôm nay vui lắm! 2 năm qua tao ko được cười nhiều như hôm nay, cái anh ca sĩ khá vui tính và thú vị. Hôm nay là ngày giỗ 2 năm anh Nam mất và cũng là ngày tao nhận lời quen “hờ” với anh ca sĩ kia. Tao ko hiểu nổi chính mình nữa mày à, tao … rối lắm, nhưng lúc đó thật sự quả tim mách bảo tao thế,đúng hay sai? Tao có làm gì có lỗi với anh Nam chăng? Hành trình từ “Trái tim” đến “Trái tim” phải chăng luôn gặp 1 “Tiếng sét”? Hic.”

Nhật ký của nhỏ chỉ vỏn vẹn vài dòng thế thôi nhưng ẩn chưa trong đầu là 1 khối suy nghĩ dài lê thê.Nhỏ ko nghĩ chính Việt là người thay đổi cuộc đời của nhỏ nhanh đến vậy.
------------------------

Chap 2 : Buổi hẹn hò thú vị.

Sáng hôm sau, bắt đầu 1 ngày mới. Mới 7h sáng .
“ Nhớ nơi đây cùng hạt mưa tuyết rơi êm đềm, tuyết rơi rơi, tuyết đơn côi ...” _ Chuông tin nhắn reo lên inh ỏi làm phá tan giấc ngủ ngon lành của nhỏ.

Nhỏ nheo mắt mò tìm cái điện thoại xem nó đang ở xó nào?

“ Người iu hờ ” – Ti hon day chua? nhanh nhanh day anh dua di an sang, ngu ngon ko nhoc?

Nhỏ ú ớ mắt vừa nhắm vừa mở cố nhắn lại cho Việt trong cơn mê ngủ chưa dứt.
Chuông tin nhắn của Việt reo lên “ Sorry sorry sorry baby …”

“Tí hon” – Day j som the? Oap , bun ngu wa. Bo ko đi lam hay sao?

1p sau chuông tin nhắn nhỏ lại reo làm nhỏ thức giấc lần 2.

“Người iu hờ” – Thang nay A duoc nghi xa hoi, vua hoan thanh xong album vol6 nen dc tung tang quay fa! Chuan bi di A wa dan di choi.
“Tí hon” – The a? Ty mua dia ve nghe thu. Biet nha ko ma doi den?
“Người iu hờ” – Thi dung o cai hem hom qua cho nhoc ve do.
“Tí hon” – Luoi lam, ko di dau.
“Người iu hờ” – Koi nhu anh nan ni nhoc luon do, di ma. A doi bung sap xiu roi day nay, ma xiu la ko co suc hat thi hat se ko hay dau, hic hic.

Ôi! Anh chàng này cũng là 1 thợ cưa ko vừa đâu nhở

“Tí hon” – Fu ! Thoi cung dc , 15p nua o hem , ok ?
“ Người iu hờ “ – Hihi , oki honey. _ Việt nhăn răng cười khoái chí như lượm được mấy đồng tiền lẻ ko bằng. Tranh thủ đi thay đồ và phóng xe tới chỗ hẹn.

Còn nhỏ thì bước chậm rãi xuống giường, mở cửa sổ và vươn mình hít hít thở thở bầu ko khí trong lành buổi sáng sớm. Nhỏ ngáp dài, ngáp ngắn rồi lon ton chui vào toilet đánh răng rửa mặt sạch sẽ.Đến công đọan kế tiếp, ngồi vào gương chải tóc gọn gàng và tự chọn 1 bộ quần áo theo ý thích.

Khác hẳn với hôm qua là 1 bộ đồ đen từ đầu đến chân thì hôm nay nhỏ chơi nguyên 1 bộ toàn trắng là trắng.

Việt đã đứng chờ sẵn ở hẻm 5p rồi! Nhìn xa xa. Ồ ! 1 cô nhóc tóc nâu buộc cao gọn gàng cùng với 1 cái áo thun trắng in nguyên 1 chứ “ Hurt ” to đùng trước ngực, phối thêm 1 cái quần sọc trắng và 1 đôi giày trắng tinh. Tay ôm chặt chú gấu màu nâu đậm trông rất là Teen Girl.

- Phải tí hon ko nhở? _ Việt banh mắt dòm thật kỹ.

Sáng sớm khu phố đầy những người qua lại, ai cũng phải ngước nhìn nhỏ, lắm chàng nhìn ko chớp mắt và buông vài lời cưa cẩm.
Việt thấy thế liền rồ ga chạy vèo lại gần đám thanh niên dê xồm kia. Còn 1m nữa là tới Việt hét to.

- “Em yêu”

Eo ôi ! Rùng cả mình, gịong nói ngọt đến chảy cả mỡ. Ý quên , Việt có kí mỡ nào đâu mà chảy chứ . Việt đang muốn dẹp lọan rồi rước nàng về dinh đây mà.

Mấy cậu con trai kia quay qua nhìn, đập vào mắt là 1 anh chàng thật bảnh bao nhìn rõ là quen đang lái 1 chiếc Dylan trông thật oách. Hình như mấy cậu kia đã nhận ra Việt , chưa chắc tụi nó hâm mộ , con trai mà. Cứ thế im im 4 cậu dzọt lẹ.

- Ghê quá đi _ Nhỏ nhíu mày.
- Hehe! Ai biểu la liếm bạn gái anh chi.
- Hơi đâu để ý.
- Anh ko thích. Lên xe nào.

Nhỏ lóc lên xe ngồi như tượng, Việt thì vô tư phóng vèo nha khỏi hẻm để đi đến nơi định sẵn trong đầu.

- Nhóc khoái làm người khác choáng nhỉ?
- Gì choáng?
- Biến đổi phong cách đến khó lường. Mà là người yêu anh rồi ăn nói nhẹ nhàng tý cô nương.
- Ko quen. _ Nhỏ phũng mặt.
- Thôi đc rồi,người lớn sẽ dạy dỗ con nít vậy.

Nhỏ vỗ 1 cái thật mạnh vào vai Việt .

- Bốpppp. Ăn đạp giờ, vớ vẩn, ai con nít?
- Ui za, Nhóc chứ ai , kaka.
- Xí !!!!
- Ấy , sém tý anh lại quên . Goát zo nêm?
- Vẽ chuyện , anh với chả em. An _ 1 câu trả lời ngắn gọn , xúc tích , rõ như trăng rằm.
- Cái gì An? _ Việt quay nhẹ đầu về sau để hỏi cho rõ.
- Việt An.
- Oạch! Sốc _ Việt vẩy tay ra sau chạm nhẹ vào mặt nhỏ.
- 35.
- 35 gì ?
- Đần thế, khai thật đi. Anh học hết cấp 1 chưa? Nhà giàu nên quăng tiền để đc leo lớp à? cái đấy mà cũng ko biết, đần.
- Ko biết thật mà _ 35 là cái quái gì nhở , Việt lẩm bẩm.
- Chơi đề thử đi, biết ngay.
- Đề đóm gì trời, anh chưa muốn ngửa nón đi ăn xin. Em là 1 cao thủ đề giấu mặt đấy hử, haha _ Việt cười dòn giã làm nhiều người xung quanh nhìn ko chớp mắt.
- Vớ vẩn, nghe lỏm thôi, hì _ Nhỏ nhe hàm răng trắng tinh.
- Thế 35 là gì?
- Nói đừng giật mình, 35 là … DÊ _ Nhỏ bịt miệng cười vui.
- Khuyến mãi cho điều nữa. 75 là DÊ CỤ _ Lần này nhỏ cười thành tiếng luôn.
- Ặc! Anh mà dê á? oan ức quá, nãy giờ đụng chạm gì nhóc đâu mà mang tiếng thế trời _ Việt mếu mỏ giả bộ nước mắt cá sấu.
- Nãy đụng vai đấy còn gì ?
- Ọach! Đầu hàng.

Mất khoảng 15p để đến được tiệm cafê Rainbow nằm ở quận 3.Nhỏ và Việt chọc nhau ì xèo trên suốt chặng đường.Mới bước xuống xe,bất chợt 1 đám người kéo nhau chạy ùa lại.

- Á ! Anh Nguyễn Việt , cho tụi em xin chữ ký và chụp hình chung đi. _ Cả đám nữ xôn xao cả lên.

Nhỏ bị đẩy ra xa,Việt cố nắm tay lại nhưng ko được. Ko còn nào khác Việt đành phải yên vị trong vòng vây dày đặc của fan đang nhốn nháo ở trước tiệm café.Mặc dù vậy ánh mắt của Việt ko ngừng liếc tìm nhỏ.

Nhỏ thừa biết Việt đang khó xử như thế nào nên cũng nở 1 nụ cười thật tươi với ngụ ý “ Tôi ko sao, đừng lo ”.
10p sau đám đông từ từ giải tán.Việt nhanh chân dzọt lẹ về phía nhỏ rồi thở phào nhẹ nhõm.

- Anh xin lỗi.
- Ko sao, ca sĩ mà,vào thôi.

Việt nắm lấy tay nhỏ tìm 1 chiếc ghế đôi đủ cao trên tầng thượng để nhìn đc cảnh xe cộ qua lại tấp nập.Cả tiệm ai cũng nhìn,nhất là mấy cô phục vụ … họ cứ tranh nhau qua order cho Việt.

- Anh cho em xin chữ kí nhé _ 1 cô gái nhẹ nhàng đưa cuốn sổ màu hồng đặt ngay lên bàn.
- Xin lỗi! Việt đang đi với bạn gái,cô ý hay ghen lắm,hôm khác nha bạn. _ Giọng Việt ôn tồn đáp và nở 1 nụ cười quyến rũ khiến ko ai nỡ chối từ.
- Vâng _ Cô gái liếc nhìn nhỏ với ánh mắt ghen tị.

Nhỏ thì cố làm ngơ mọi sự chú ý và cười trừ cho qua chuyện.

- Này ! Ghen hồi nào? Tự nhiên lôi người ta ra đây rồi bị quăng nguyên cả tấn ghét vào mặt. Xí.
- Ko sao đâu, nhóc đừng để ý _ Việt nhăn răng cười khì khì.
- Sao ko đeo kiếng,bịt khẩu trang,đội nón để khỏi ai nhận ra? _ Nhỏ chống 2 tay lên bàn khẽ hỏi.
- Anh là thổ dân à? Ko thích, ngột ngạt, khó chịu, nóng nực lắm. Anh cứ thích để bình thường thế này,phơi cái bản mặt đẹp trai của mình ra thì đâu có tội,kaka. _ Việt tự tin thấy ghê luôn.
- Xấu ói mà bày đặt _ Nhỏ nguýt ngược cái mỏ lên trông rất ngộ.
- Haha! Đừng dối lòng, anh biết tỏng.
- Gớm… Mà này , tôi cũng muốn được làm ca sĩ như anh, hì _ nhỏ cười mỉm chi.
- Làm ca sĩ ko dễ đâu,cực lắm, phải trải qua rất nhiều khó khăn thử thách _ Triết lý con gà tây bắt đầu …1…2…3.
- Biết,nhưng vẫn ham, ước mơ mà.
- Nhóc hát hay ko?
- Tạm.
- Hát thử anh nghe?
- Miễn.
- Thế sao cứ nằng nặc đòi lắm ca sĩ.
- Thích.
Những câu trả lời của nhỏ chỉ cụt ngũn trong vòng 1 chữ ko hơn ko kém .
- Còn lý do gì khác ko? _ Việt hỏi tiếp.
- Thế khi anh làm ca sĩ thì lý do gì?
- Sự nghiệp,tiền bạc và đam mê. Còn nhóc?
- “Ế CHỒNG” !!!!!
- Hả? _ Việt nhạc nhiên vì câu trả lời rõ là hài của nhỏ.
- Tại sao ?
- Vì chỉ khi làm ca sĩ tôi mới wên đi chính mình,chỉ biết hát và hát thôi. Hơn nữa ca sĩ còn bận bù đầu bù cổ lo cho sự nghiệp chã quan tâm đến gia đình nên chả ma nào rước.
- Cốppp ! _ 1 cái cốc vào đầu rõ là đau.
- Ái ui ! _ Nhỏ thét lên.
- Ê ! Hành hùng trẻ em à?Muốn xử bắn ko? _ Nhỏ cáu lên,đôi lông mày nhăn nhúm như mún nã đạn vào tim Việt.

Việt cười khoái chí.

- Đánh cho nhóc khôn ra, ai bảo làm nghệ thuật như bọn anh đều bị ế?
- Tự nhìn, tự thấy , tự nghĩ.
- Tiểu số thôi,đa số còn lại đều ao ước có 1 gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mình. Ca sĩ cũng là người bình thường, ai cũng khát khao điều đó _ Việt cười nhạt.
- Anh sẽ lấy ai?
- Xem nào , … ừhm … anh sẽ lấy Tí hon cá tính. _ Việt nhăn răng cười toe toét hoác cả mồm.
- Ko thích ăn cá, máy tính thì chã gặm được, nhường anh _ Nhỏ trả lời tỉnh bơ.
- Haha! Nhóc tếu nguyên 1 cục luôn, à ko , phải 10 cục mới vừa _ Việt cười sa sả mặc sự chú ý của những vị khách xung quanh.
- Dzô dziên ! Kệ tôi , lằng nhằng.
- Anh sẽ cưới nhóc , nhóc ko ế chồng , anh ko ế vợ. Anh chắc đấy. _ Việt tự tin chưa từng thấy, lúc này mà có vợt đập ruồi ở đây chắc Việt bẹp xép như con tép rồi
- Anh ko yêu tôi, tôi ko yêu anh , cưới khỉ. _ Nhỏ quay mặt đi 90 độ nhìn ra cảnh đường phố tập nập.
- Anh thích nhóc, và anh tin nhóc cũng sẽ thích anh.Nhiêu đó đủ để phát triển 1 tình yêu rồi _ Việt trả lời tự tin.
- Tự tin có thừa nhở?

2 người cứ đấu võ mồm ko ngừng mà mải quên gọi đồ măm măm luôn. 1 lát sau Việt mới nhớ ra và lật menu tìm món ăn ưa thích cùng nhỏ.

- Quên ! Anh mấy tuổi ?
- 26.
- Thật ko ? mặt như 62 ấy _ Thật ra 62 – 42 cơ, thế mà nhỏ giấu nhẹm cố tình ko khen
- Dối lòng Diêm Vương quẳng xuống chảo dầu chiên lên thành món “ Tí hon chiên giòn ” bây giờ, hà hà _ Việt vô tư cười như 1 đứa con nít mới đc cho cục kẹo ngọt.

Họ ngồi ở tiệm cũng gần 1tiếng, ngồi mòn ghế rồi , nhạc nghe nhàm lỗ tai rồi , xoắn đi thôi. Thế là 2 cô cậu lon ton đi dạo thành phố , ăn vặt từa lưa hột dưa quên béng cả thời gian. Mãi đến tận trưa khi đồng hồ điểm 12h.

- Hết tiền chưa ? _ Nhỏ hỏi khéo .
- Chưa , còn đầy. Nhóc muốn về à? Để anh đưa nhóc về ha , nhìn có vẻ mệt rồi đó.
- Vừa mệt , vừa đuối _ Nhỏ quăng vào mặt Việt 1 câu thẳng như ruột ngựa.
- Leo lên xe, anh chở về , ngủ 1 giấc tối anh đón đi chơi tiếp.
- Gặp lắm thế? Gia đình bỏ rơi , bạn bè xa lánh hử?
- Ai mà bỏ được anh , hì hì.
- Tối bận rồi !
- Bận gì?
- Ngủ.
- Như heo thế à? ngủ vừa thôi,khổ.
- Ko ngủ chứ biết làm gì ?
- Nhóc ko đi học đi làm gì à?
- Thất nghiệp.
- Ngành gì?
- Kinh tế đối ngoại.
- Wow ! Pro ghê , nhìn nhóc thế này ai tin.
- Ứ mượn tin, nhiều lời tổ mỏi mồm.

30p sau nhỏ đã có mặt ở trước hẻm gần nhà.Mới bước vào nhà ko có ai ở nhà hết, bố mẹ nhỏ đi làm rồi , còn chị gái đã đi lấy chồng vài tháng trước. Ngôi nhà vắng hoe, nhỏ lon ton lên phòng, mở cửa ra là nhào ngay tới cái nệm nằm xuống cái “ Bịch”… 10p sau nhỏ nhắm mắt ngủ mất tiêu.

Trong khi đó thì Việt đang hối hả chạy lên công ty xem tình hình công việc thế nào rồi.
20p sau, Việt nhắn tin hỏi nhỏ ngủ chưa?
5p sau ko thấy trả lời. Việt nhắn thêm 1 tin nữa.
10p kế tiếp vẫn biệt vô âm tính. Việt quyết định alô luôn.Nhưng nhỏ vẫn ngủ say sưa ko nghe tiếng chuông điện thoại gì cả.

6h chiều rồi,nhỏ mở mắt tỉnh ngủ,định xuống nhà tìm nước mát uống cho đỡ khát thì nghe tiếng “ tít tít ” của “dế” đang kêu. Mò lại xem, 2 tin nhắn mới và 1 cuộc gọi nhỡ của “ Người iu hờ ”.Nhỏ bấm trả lời rồi quăng điện thoại lăn lóc trên bàn.

Nhật kí hôm nay của nhỏ :
“08/07/09.
Này nk! Hôm nay tao lại đi chơi với anh ta.Hôm nay cũng khá vui. Mà ngộ lắm mày à, sao khi ở bên anh ta tao quên hết mọi thứ, chỉ biết vô tư đùa giỡn vui vẻ thôi. Tuy 2 ngày qua thật ngắn ngủi nhưng dường như nó đã từ từ thay đổi tao của 2 năm trước.Lẽ nào, anh ta chính là anh Nam . Anh Nam đang hiện về đem tới hạnh phúc mới cho tao chăng?
Nhưng "Con đường để đến được hạnh phúc vốn dĩ ko trải toàn hoa hồng "...?"


-------------------------------

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 2:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 3:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 4:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 5:Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 6(Cuối):Click Here
Phản ứng:
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

31 nhận xét:

  1. pha trinh kekekke lam_pro

    Trả lờiXóa
  2. doc cung tam,noi chung la may cai chuyen ben le cua cs thoi ma.cham cho 5diem.

    Trả lờiXóa
  3. hay wa cuoc tih den mot cach tinh co va that dep.dag nua dj ban oi.doc zay chan we

    Trả lờiXóa
  4. vao wattpad mà đok, full

    Trả lờiXóa
  5. noi chung toan la chuyen tinh ket thuc dep.ko giong ngoai doi thuong la bao nhieu.

    Trả lờiXóa
  6. tai sao moi chuyen chi post 1tap rui lai bo the?
    chan qua
    da vay thi dung post co hon k

    Trả lờiXóa
  7. sak chan vai~ voi thang adim nay
    post 1 tap rui` lai thui
    tha rang dung post con hon

    Trả lờiXóa
  8. đang post sao lai thoi the
    chan wa'

    Trả lờiXóa
  9. chuyen any hay that that cam dong ve nguoi yeu cu cua co be .minh tin tren thien duong nguoi co co be se vui va hanh phuc khi co eb cuoi khi co eb mo rong tam long minh

    Trả lờiXóa
  10. e mong cho truyen ĐĂNG KY KET HON.SAO LAU VAY K CO

    Trả lờiXóa
  11. dài quá. ko đọc đc gì cả. có ai tóm tắt cho nhóck ko?
    =(( cảm ơn nhá. 0976 825 164
    Xuân Khanh,Sơn Tây,Hà Nội
    ngày sinh 12/01/1992

    Trả lờiXóa
  12. như kiểu chuyện tình Hàn Quốc vậy không thực tế lắm. ngoài đời thường mình chưa thấy những chuyện đó bao giờ

    Trả lờiXóa
  13. nhưng mình vẫn muốn đọc chuyện cho hết vì cũng tò mò mà.:)hi

    Trả lờiXóa
  14. moi ngay xoan mot ty
    :((

    Trả lờiXóa
  15. t0j d0c k0n wen ka h0c baj ne,hay wa,wa hay lun t da kh0k nhu chjh mjh 0 va0 hcah nhu "nh0" v,sa0 truyen k dag het v ta chua bjt ket wa ra sa0 ma???

    Trả lờiXóa
  16. truyen hay.minh la 1 fan ruot doc tryen cua trang nay day.ai trung mau thi ps nha!{VT}

    Trả lờiXóa
  17. truyen. nay` doc hay hon ca? fim Han` Quoc' ai muk doc. xong muk k thay' xuc' dong. thj`..........

    Trả lờiXóa
  18. neu ban mum doc truyen dang ky ket hon thi len google tim. o tren do co het truyen do ma.ket thuc cung tam ah

    Trả lờiXóa
  19. viet rong tech.chang ra the thong gi

    Trả lờiXóa
  20. may nguoi kia nhan xet chang ra gj ca chuyen hay the ma con tui thay cau chuyen that co tinh co ly nguoi con trai that la chung tinh va su kien nhan va l0ng vi tha ko chu y co ay la dan ba hay c0n gaj anh da~ co dc 1 tY dep chuc haj ban Hanh phuc nha mjnh cam? on vj da dc doc cau chuyen hay Pp Anhsechoem_duoimua_av (01675958870)

    Trả lờiXóa
  21. e rat mong chuyen DANG KI KET HON
    CHUYEN CUNG HAY MA_1505

    Trả lờiXóa
  22. chuyen do to doc rui ban vao trang wc ma tim to doc het rui chuyen nay cg dc day nhg ko hay bang YEU KO HOI TIEC VA CHI CO THE LA TINH YEU minh thay 2 chuyen do hay day

    Trả lờiXóa
  23. k biết những nhân vật trong truyện là có thật k vậy

    Trả lờiXóa
  24. ko phai that thi gia co the ma cung phai hoi

    Trả lờiXóa
  25. doc deo het duoc chan luon

    Trả lờiXóa
  26. hay lam ban ah! mjh thjch cau chuyen nay day. hjhj

    Trả lờiXóa
  27. hi cam on b da jup m tim thay truyen DANG KI KET HON NHE_1505

    Trả lờiXóa
  28. truyện quả thật rất hay và ý nghjã.cảm ơn rất nhiều vì đã cho tôi cơ hội đọc được truyện này
    01698815591

    Trả lờiXóa
  29. xin hoi cac ban doc nhe!! sao kich vao tap hai thi lai ko duoc vay.chi ho cho toi voi duoc ko

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Tv