Công ty in
Bài mới cập nhật
Loading...
23/07/2011

Anh Sẽ Đến Với Em

Chương 1 - Tổng giám đốc biến thái!!

8h sáng.

Bước vào cổng công ti với tâm trạng hồi hộp.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm. Quả thực là tôi cũng không phải là người nhút nhát gì, nhưng là ma mới nên có chút bối rối. Cái này thì ai cũng vậy mà. Lạ nước lạ cái! Bảo tôi thích nghi ngay thì quả là...ác!!

Đúng là công ti lớn. Bước chân vào là đã cảm thấy máy lạnh phả đến tận lỗ chân lông . Nhìn các nhân viên ở đây người nào người nấy chỉn chu, lịch sự. Rồi tôi lại quay sang đối chiếu với mình: Áo phông màu trắng đơn giản, quần jeans ống côn và đôi xuồng tầm 7 phân. Quả là có chút giản dị. Nhưng tôi vẫn thích đơn giản thế này hơn. Ít nhất thì cũng không gây sự chú ý lắm. Nhỉ? Rồi tôi bước đến phía đại sảnh, hỏi một cô trực điện thoại ở đó:

- Xin hỏi phòng tổng giám đốc ở đâu ạ ?

Cô gái trẻ nhìn tôi soi xét làm tôi có chút khó chịu. Chỉ là hỏi đường thôi việc gì phải nhìn như thế chứ? Cho dù cô ta có xinh hơn tôi đi nữa thì cũng không nên nhìn tôi với ánh mắt coi thường ấy.

- Tầng 5. Đi thẳng rẽ trái.

Tôi đi thẳng không thèm cảm ơn. Tôi không muốn tốn calo với loại người này. Họ đã không tôn trọng mình thì mình cũng không nên hoài phí sức lực. Chí ít thì tôi cũng cần giữ sức cho cuộc phỏng vấn sắp tới. Tuy là đã được gọi đi làm nhưng tôi nghĩ vị tổng giám đốc này sẽ chất vấn tôi ra hồn đây.

Thang máy "ding" một tiếng rõ kêu rồi cửa cũng được mở ra để lộ khung cảnh của tầng 5. Sạch sẽ. Tôi chỉ có thể kết luận như vậy. Cả một tầng 5 rộng lớn này dành riêng cho vị tổng giám đốc tài hoa kia. Có chừng 3 phòng. Phòng nào cũng rộng lớn, thoáng mát. Một phòng làm việc, một phòng tiếp khách và một phòng... Cái này nhìn gióng phòng ăn chơi quá. Tôi nghĩ không biết vị tổng giám đốc kia đi làm hay đi chơi mà thiết kế cả một gian phòng này? Thôi vậy, tốt nhất là tôi nên làm việc của tôi trước khi là tham gia vào việc của người khác. Dù sao thì sau này tôi cũng sẽ là thư kí của tên tổng giám đốc ấy. (quả thật trong lòng có chút bất mãn trước cách - làm - việc của sếp.)

Đi thẳng và rẽ trái như lời cô nhân viên kia nói. Tôi đã đứng trước căn phòng có ghi " Văn phòng Tổng Giám Đốc". Cũng hoành tráng ra phết nhỉ?

Đang định gõ cửa thì trong phòng có tiếng vọng ra:

- Đừng!! - Giọng nói của một cô gái. Có chút nũng nịu.

- Sao? Không thích à? - Tôi nghĩ tiếng này là của tên giám đốc kia.

Rồi tiếp theo đó là những âm thanh có chút mờ ám khiến người ta gợi nhiều liên tưởng. Họ đang làm gì trong ấy? Tôi có nên vào không? Nếu họ đang.... Trời ơi! Nếu tôi vào đúng lúc họ đang cao trào thì sao? Như thế thì ngại quá. Nhưng đây là nơi làm việc mà. Tôi cũng đến đây để đi làm! Thôi đành phải đắc tội vậy.

Cốc cốc!!

Âm thanh lơ lửng trên không trung và rơi xuống trong yên lặng.

1 giây, 2 giây, 3 giây...Không có động tĩnh gì.

A! Họ đã đến đoạn nào rồi mà không ra mở cửa cho tôi?

- Làm ơn đi! Tôi không muốn đứng ngoài này nghe nữa.

Tôi lẩm bẩm khẩn cầu và...

Cửa bật mở. Không phải vị tổng giám đốc mà là cô gái kia. Trông mặt cô ta vẫn còn đỏ hồng. Khuy áo có lẽ vừa cài xong nhưng tôi vẫn nhìn thấy vết đỏ trên cổ. ánh mắt tránh né sự dò xét của tôi rồi chạy qua tôi không quay đầu lại. Ôi! Không nghi ngờ gì nữa. Chắc chắn là họ đã abcxyz rồi.

Điên mất. Ngày đầu đi làm đã phá hỏng "cuộc vui" của Tổng giám đốc. Thật tuyệt vời.
Tôi bước vào trong căn phòng mát lạnh vẫn thoang thoảng mùi nước hoa của cô gái kia. Tôi còn có cảm giác tiếng rên của cô ta vẫn văng vẳng bên tai. Thật khiến người ta có chút không thích ứng.

Thật bất ngờ. Tổng giám đốc này trẻ quá. Tôi không nghĩ là có thể gọi người này bằng anh. Trông anh ta kìa, cà vạt thì nới lỏng treo trên cổ (chắc chắn là vì cuộc vận động vừa nãy rồi). Không phải mĩ nam nhưng có thể xếp vào hàng đẹp trai. Đôi lông mày rậm rạp và ánh mắt sâu thẳm như muốn hút người ta vào trong đó, khuôn miệng hình như lúc nào cũng khiến người khác có cảm giác anh ta đang cười, sống mũi thẳng và cao. Phong thái ung dung. Nhìn rất nam tính và có chút gì đó ma mãnh. Chỉ cần có thế và đống tiền đồ của anh ta cũng không sợ cả đời này phải lấy một vợ. (T.T). Hèn gì cái cô nhân viên vừa rồi nhìn tôi với ánh mắt như vậy. Có lẽ con gái trong công ti này bị anh ta hút hồn cả rồi. Liệu họ có biết anh ta vừa "ăn" một nàng không? Xin đừng mơ mộng nữa. Tôi thở dài. Cũng may là tôi biết bộ mặt thật của anh ta rồi. Đừng hòng tôi sùng bái anh ta. Hứ!

Ý nghĩ này khiến tôi muốn cười.

- Cười gì thế?

Tôi giật mình sau câu hỏi này. Tôi đang cười à? Tôi cứ tưởng mình đang có ý định thôi chứ? Mẹ kiếp. Rồi tôi quay ra làm vẻ mặt nghiêm túc nói:

- Tôi là thư kí mới.

Anh ta chẳng thèm nhìn tôi, tay vẫn nghịch con chuột di đi di lại rồi đáp bâng quơ:

- Tôi biết.

Thật là vô lễ.

- Cô ra đóng cửa vào đi!

Tôi giật thót mình. Đóng cửa làm gì? Đầu óc tôi có chút đen tối. Như biết được ý nghĩ của tôi sau vẻ ngập ngừng, anh ta ngẩng đầu lên nhìn tôi chằm chằm. (Thật làm muốn tim tôi rụng ra hay sao?), rồi nở một nụ cười ranh mãnh:

- Cô đang nghĩ gì thế? Phòng này có máy lạnh.

Tôi không nói gì luống cuống chạy ra đóng cửa.

Xong xuôi, tôi ngồi vào chiếc ghế đối diện anh ta.

Thời gian lại trôi qua trong yên lặng. Anh ta vẫn lách cách đánh máy tính một cách chăm chú. Phải nhẫn nhịn, anh ta là sếp. Phải nhịn!

Dường như biết được vẻ khó chịu của tôi anh ta lại nhếch môi lên mỉm cười. Nhìn, tôi chỉ muốn lột cái bộ mặt ấy ra. Đáng ghét quá. Rồi anh ta nhướn mày hỏi:

- Cô ngồi đây làm gì?

Sẹt!! Ầm.

Tiếng sét này lợi hại quá. Nó làm tôi tức điên lên rồi. Con người ngồi đối diện như bức tranh tương phản. Anh ta hỏi tôi ngồi đây làm gì? Anh ta chắc chắn là bị ngu rồi, nhân viên mới nào mà chẳng cần chất vấn. Tôi hít thở thật sâu như hít luôn cái tức giận vào cho ruột gan gặm nhấm. Thật là một cảm xúc "tuyệt vời".

- Anh không định hỏi gì tôi sao?

Như nhớ ra điều anh ta đã quên. Anh ta liền rời mắt khỏi màn hình máy tính rồi chuyển sang nhìn tôi. Từ đầu đến chân tôi như bị ánh mắt của anh ta "nướng" sạch sẽ, thật là khó chịu. Rồi ánh mắt cũng chịu dừng lại ở... ngực tôi. Đồ biến thái, sói đói... tôi muốn ngắt đầu anh ta để đá bóng. Tức chết đi được. Nếu không phải vì công việc thì tôi nhất định cho anh ta một bài học.

- Cô tên gì?

Câu hỏi này có ý nghĩa gì không?

- Tuyết Trinh!!

- Ồ! Nó có ý nghĩa gì?

Anh ta thích thú với cái tên của tôi?

- Tuyết trong từ bông tuyết, trinh nghĩa là trinh trắng... Một bông tuyết trắng không tì vết và trong sạch.

Rồi anh ta có vẻ gật gù hiểu ra. Tôi vẫn chưa biết tên anh ta. Tấm biển đặt trước bàn cũng đã giúp tôi giải đáp nghi vấn " Mạnh Tường Quân". Tên nghe kêu muốn thủng cả màng nhĩ.
- Vậy... - Quân có chút ngập ngừng - Cô còn trong sạch chứ?

Ôi! Tôi chết mất. Chắc chắn là tôi chết rồi. Tên biến thái này. Không thể chịu nổi nữa:
- NÀY!! - Tôi hét lên làm anh ta giật mình bật cả người ra sau - Anh là cái loại gì vậy? Anh hỏi thế là có ý gì? Đồ biến thái!

Quân ngoác miệng ra cười nhìn thật đáng ghét. Tôi muốn đấm vào cái bản mặt của anh ta. Con người này vô lại đến độ vô đối.

- Thư kí Trinh! - Anh ta cố tình nhấn mạnh chữ Trinh ở cuối - Cô nóng nảy quá rồi? Cô hiểu ý của tôi là gì nào?

- Anh... anh... có ý gì thì tôi nghĩ như vậy.

- Ồ!! Vậy sao? Cô đã có bạn trai chưa?

Vô lại! Vô lại!

Biến thái! Biến thái không chịu được.

- Anh là đồ thối tha.... - Quả thực tôi không tìm được câu chửi nào khác ngoài câu này. Uất quá.

- Tôi quan tâm đến đời tư của cô không được sao? Cô cũng muốn tôi hỏi còn gì?

- Về công việc...- Nói đến đây tôi liền khựng lại. Không đôi co với hắn nữa. Chắc chắn hắn sẽ không quan tâm gì đến công việc đâu.

Uổng công hôm qua tôi đã xem đi xem lại mấy cái giáo trình đau đầu kia. Uổng công tôi đã sợ gặp phải một vị Tổng gíam đốc nghiêm khắc. Bây giờ thì hay rồi, vị này còn kinh dị hơn những gì mà tôi sợ. ÔI! Tôi lo lắng cho tính mạng của mình sau này. Liệu tôi có ức quá mà chết không?


Chương 2 - Xin đừng đến gần tôi!!!.


Ngày thứ hai đi làm.

Tôi mệt mỏi chẳng muốn ra khỏi giường. Cứ nghĩ đến cái bản mặt của Tường Quân là tôi muốn thổ huyết. Hắn ta là sếp tôi đấy!

Nhưng quả thực không thể coi thường cách làm việc của anh ta. Làm việc rất nhanh chóng và hoàn hảo. Nghe nói anh ta là con trai của Mạnh An Dương - vị thiên tài trong giới kinh doanh. Tập đoàn Ánh Dương của ông đã tạo được tiếng vang lớn khi là công ti đóng góp nhiều nhất cho tỉ lệ xuất siêu của cả nước. Rồi còn chưa kể những chi nhánh được đặt rải rác ở toàn bộ đất nước. Sản phẩm uy tín, chất lượng... Đúng là thiên tài. Tôi nghĩ không biết ông ta có biết mình cũng đã đào tạo được một người con trai tuyệt vời đến đáng ghét không?

Thôi vậy. Vì "miếng cơm manh áo" hãy tiến lên!!!. (Mẹ tôi sẽ cắt tiền tiêu của tôi nếu tôi bị đuổi việc).

Bến xe bus nhiều người đứng chờ quá. Tôi tặc lưỡi khi nghĩ đến cảnh chốc nữa phải chen lấn xô đẩy nhau. Rồi trời lại đổ mưa. Hay lắm! Tôi không mang ô mà xe bus cũng mất tăm mất dạng. Chỗ có mái che thì đã bị người ta đứng hết rồi.

Đang khốn khổ kêu trời than đất thì một chiếc Lamborghini đỗ trước mặt. cửa kính xe được hạ xuống để lộ khuôn mặt đáng ghét của Quân. Tôi có thể nghe thấy tiếng hét lên khe khẽ của đám con gái đứng đằng sau. Mẹ kiếp, có gì để mà hét cơ chứ? À, có đấy. Tôi muốn hét lên: Đồ biến thái!!!

Quân mỉm cười nói:

- Tôi có thể cho thư kí Trinh đi cùng.

Tôi đáp thờ ơ:

- Cảm ơn! Nhưng tôi không quen đi xe đắt tiền.

- Cô biết xe tôi đắt tiền sao?

Đồ điên. Hắn ta tưởng tôi là con ngu chắc?

- Vậy xe anh là đồ dởm sao?

Quân lại nhoẻn miệng cười rất phong thái. Tôi tưởng tượng đám con gái đằng sau tôi sắp điên lên rôi. Làm ơn đi! Hắn ta là sói đấy.

- Tôi sẽ xuống mở cửa xe cho cô.

Chưa cần biết tôi có đồng ý hay không thì cửa bên kia đã được Quân mở ra. Dáng người cao lớn và rắn chắc của Quân được bao bọc bởi bộ comple lịch thiệp. Phải rồi, hôm nay có cuộc họp mà. Nhìn anh ta cầm ô tiến về phía tôi với bộ mặt đáng ghét mà tôi muốn cầm đồ nghề đục khoét để làm lại khuôn mặt đó. Rồi Quân cúi người vẻ mời tôi lên xe. Cái đồ vô lại này, định làm tôi mất mặt ở chốn đông người hay sao?

- Hâm mộ chị ấy quá!

Tiếng của mấy nữ sinh cấp ba vang lên làm tôi nổi da gà. Tên này....

Cuối cùng thì tôi cũng chịu bước vào xe. Quân còn đưa tay ra chắn phía trên cho tôi khỏi bị cụng đầu vào thành xe. Tay sát gái này biết đủ mọi cách để lấy lòng con gái. Tôi biết hết.
Quân ngồi vào xe. rồi quay sang tôi tươi cười:

- Có lẽ thư kí Trinh không quen với nội thất trên xe!

Nói đoạn hắn ta nhoài người ra chỗ tôi khiến tôi muốn rụng tim. Tôi hốt hoảng:

- Anh định làm gì vậy?

- Cài dây an toàn cho cô.

Rồi hắn đưa tay lấy đoạn dây an toàn cạnh tôi. Gần quá, khoảng cách này gần quá đi. Tôi không thích. Mùi nước hoa đầy nam tính bay thấp thoáng nơi cánh mũi tôi. Niêm mạc mũi đón nhận rồi kích thích thần kinh khiến tôi như bay bay. Ôi!! tôi bắt đầu...ghét cái mùi nước hoa này rồi đấy. Đang ngừng thở trước mùi nước hoa nguy hiểm kia thì tôi thấy có gì đó là lạ. Cúi xuống thì bắt gặp Quân đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Cơn mưa chết tiệt làm ướt chiếc áo sơ mi trắng của tôi để lộ màu áo lót bên trong. Hay lắm. Tên biến thái này lại lên cơn rồi, tôi đẩy mạnh hắn ra và gầm lên:

- Tránh xa tôi ra!!

****************

Cuối cùng thì Tường Quân đáng ghét cũng vào phòng họp. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cảm xúc có phần được yên ổn.Ở cạnh hắn tôi sớm muộn cũng bị điên.

Đứng trước gương của wc, tôi kẻ lại chút cho lông mày. Bỗng nghe đâu có tiếng nói:

- Biết chuyện gì chưa? Tổng giám đốc tuyển một đứa con gái rất rất tầm thường làm thư kí riêng. Thật không giống với tác phong tuyển thư kí của anh ấy tí nào.

Cái gì? Nếu tôi không nhầm thì họ đang nói tôi. Bọn họ là ai chứ? Dám bảo Tuyết Trinh này kém cỏi sao? Nếu đem ra solo thì tôi tin chắc họ cũng không thể bằng được một góc về cách làm việc và tư duy sáng tạo của tôi. Hứ!

Tôi tiếp tục nghe nốt câu chuyện:

- Biết rồi. Chuyện này cả công ti ai cũng biết mà. Trước kia thì toàn mỹ nhân giờ thì... Có lẽ tổng giám đốc muốn đổi khẩu vị.

- Đúng đúng. Tôi tin chắc con nhỏ đó vào tròng của giám đốc ngay từ lần đầu tiên gặp.

- Haha... Ngay cả tiểu thư An Kì nổi tiếng ngạo mạn còn chết cơ mà, con nhỏ tép riu kia thì là cái thá gì?

Nghe đến đây ruột tôi nao nao lên và muốn tống toàn bộ bữa sáng ra ngoài. Tôi phỉ nhổ vào vị tổng giám đốc ếch ộp của các người. Có cho hắn khỏa thân rồi dâng đến tận miệng tôi cũng không thèm. Trời ơi!! Từ nhân viên đến giám đốc, họ muốn làm tôi tức chết đây mà. Dám so sánh tôi với cả cái cô An Kì gì gì đó, ít ra cũng phải cho tôi nhìn mặt một lần rồi mới so sánh chứ. Mà thôi, cô ta rõ ràng là kém cỏi hơn tôi, hồn xiêu phách lạc vì cái tên vô lại kia.

Phải bơ đi mà sống thôi. Từ hôm nay tôi sẽ tu luyện "nhẫn nhịn thần chưởng".


Đang sắp xếp lại đống tài liệu thì Quân vào. Tôi không thèm đếm xỉa đến anh. Tiếp tục công việc của mình. Có lẽ điệu bộ này của tôi càng gây chú ý cho anh ta. Tường Quân "ếch ộp" bước đến gần chỗ tôi ngồi. Trong lòng tôi lại giấy lên sự bất an., Phải cẩn thận.

- Thư kí Trinh bị mất cảm giác với thế giới xung quanh?

- Xin lỗi! Tôi không hiểu cách nói của anh.

- À! Ra vậy...Tôi là sếp của cô, có thư kí nào khi thấy sếp mà không chào? Không đi lấy một tách cà phê?

Lần này thì tôi cũng chịu ngẩng mặt lên nhìn anh ta. Lại cái bản mặt đáng ghét này. Tuy tôi không học võ nhưng chỉ cần anh ta cười nữa thôi là tôi sẵn sàng cho anh ta ăn một quyền. Và... Anh ta đã cười, trời ạ. Tôi không thể làm được điều mình đang nghĩ.

- Tôi nghĩ tôi chỉ làm những việc của thư kí: Sắp xếp lịch làm việc, tài liệu, hồ sơ cho anh. Đưa ra ý kiến khi anh làm việc...

- Tôi tuyển thư kí là bao gồm tất cả. - Hắn ta dám nhảy vào mồm tôi.

Không thèm đôi co với hắn nữa. Tôi đứng dậy và đi lấy một tách cà phê cho vừa lòng hắn. Số tôi đúng là khổ khi phải vào làm tại cái công ti quái gở này mà. Đang hậm hực như vậy thì có một bàn tay rắn chắc kéo mạnh tôi lại. Trong phòng này, người làm việc này chỉ có hắn ta thôi.

Tường Quân ép tôi vào tường rồi khóa người tôi lại. Ánh mắt lướt đi từng nét trên khuôn mặt tôi khiến tôi toát mồ hôi hột. Hắn ...hắn ta lại có điều gì bất ngờ dành cho tôi đây?

- Anh...anh định làm gì?

Quân nở một nụ cười. Hàm răng trắng đều lúc ẩn lúc hiện. Ánh mắt nheo lại đầy vẻ đểu giả. Rồi ghé đến khuôn mặt tôi. khoảng cách này còn gần hơn cả lúc ở trên xe. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn ta nặng quá, cả người như đổ về phía tôi khiến tôi khó thở. Khi mặt hắn chỉ còn cách mặt tôi một khoảng cách gần không đếm được thì hắn mới nói:

- Cô....Rất thú vị!

- Còn anh rất đáng ghét.

Nét ngạc nhiên thoáng xuất hiện trên khuôn mặt Tường Quân khi tôi nói câu này.

- Vậy sao? Cô có muốn biết tôi đáng ghét đến mức độ nào không?

Ôi! Sao tôi lại thông minh thế này cơ chứ? Tôi chỉ ước mình bị ngu lúc này để không phải hiểu câu nói của anh ta. Tôt gằn giọng:

- Tôi không muốn biết. Buông tôi ra.

Bàn tay của Tường Quân bắt đầu đặt vào eo tôi làm tôi rụt người lại. Tên biến thái này, tôi mà thoát khỏi anh là tôi không tha cho anh.

Bà nó! Tại sao lại ôm chặt thế chứ?

Đôi môi của hắn bắt đầu đặt xuống môi tôi khiến tôi ú ớ;

- N..ày...Tôi...

Câu nói của tôi bị môi anh ta nuốt trọn rồi. Trên đời sao lại có loại người này?

Khó thở quá. Anh ta hôn kiểu quái gì vậy? Tôi sắp chết vì không thở được rồi. Lưỡi của anh như con rắn trườn liên tục trong miệng tôi. Phải làm sao để thoát ra đây? Đầu óc tôi trống rỗng, mắt hoa cả lên chỉ nhận thức được nụ hôn của người đối diện. Quả không hổ danh là cao thủ sát gái. Rồi tôi cắn mạnh vào môi anh ta. Máu tanh tràn ngập vào miệng tôi.

- A!

Tường Quân khẽ kêu lên rồi rụt người lại. Đàng đời tên sói gian ác! Nhân lúc hắn vẫn còn đau tôi làm luôn một cước vào chỗ đoạn tử tuyệt tông khiến hắn kêu cái hự. Có vẻ như đau đến nỗi không chịu được rồi. Nhìn khuôn mặt tím ngắt của hắn là bằng chứng tốt nhất.
Mẹ ơi! Vui quá đi.

Quân ôm lây phần dưới rồi chỉ thẳng tay về phía tôi nói không lên lời:

- Cô...cô...a!

Tôi cười đểu giả (học của hắn) rồi vênh mặt lên:

- Sao? Tôi chỉ trả lại anh thôi. Anh dám động đến tôi hả?

Có vẻ đỡ đau hơn. Giọng nói của s-ế-p đã trở lại bình thường rồi kìa:

- Nếu tôi tuyệt giống thì sao? Cô chơi ác.

- Haha... Ai bảo anh trêu ghẹo con gái nhà lành. Cho anh chừa cái tính đấy đi.

- Tôi luôn làm thế này với con gái. Cô có phải con gái không?

Tôi khoanh tay lại nói:

- Tất nhiên rồi. Nhưng tôi không giống những người con gái khác.

Quân không nói được gì chỉ biết rên rỉ vì đau. Được lắm Tuyết Trinh! Tôi tự tung hô mình.

- Tổng giám đốc! Ngài có muốn uống cà phê nữa không?

Tường Quân vội hét lên:

- Có, uống!

Tôi hài lòng bước ra ngoài lấy cà phê cho hắn. Và suy nghĩ xem có nên đổ cả lọ đường vào tách cà phê thơm ngon kia không?


Chương 3 - Chạm trán tiểu thư An Kì.

Khi cà phê đã được pha xong và tất nhiên là đường sẽ nhiều hơn cà phê, tôi bưng vào phòng. Vừa mở bước vào thì đã nhìn thấy một cảnh tượng nóng mắt. Tổng giám đốc yêu quý đang ôm hôn cuồng nhiệt người con gái ngồi trên đùi mình. Tôi nghĩ là họ đang hôn kiểu Pháp, tiếng kêu phát ra không to không nhỏ nhưng đủ để tôi nghe thấy và cảm nhận từ từ. Dây váy của cô gái bị trễ xuống tận bắp tay nhìn rất nóng bỏng. Bàn tay của Tường Quân "du lịch" trên người cô ta khiên cô ta không ngừng rên rỉ. Thật là hạ lưu, dám làm thế này cả ở nơi làm việc sao? Cứ nghĩ đến cái cảnh tôi vừa bị hắn ta hôn là đã muốn nôn rồi.

Hai người này vui vẻ đến nỗi quên cả người thứ ba là tôi. Oa! Có chút tủi thân khi là người thừa, nhưng tôi rất sẵn lòng phá hỏng cuộc vui này.

- Cà phê của anh đây.

Tôi tưởng họ phải dính keo vào nhau rồi chứ? Ai ngờ lại buông ra nhanh như vậy sau câu nói của tôi. Vị tiểu thư kia vội đứng dậy khỏi đùi Tường Quân chỉnh lại dây váy rồi ho khan như để che giấu sự ngượng ngùng. A! Cũng biết xấu hổ cơ đấy. Còn tên biến thái kia thì chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, quần áo cũng không thèm chỉnh lại. Chỉ đưa tay với lấy cốc cà phê mà tôi vừa đặt lên và uống. Kể ra thì sức hồi phục của hắn cũng tốt ra phết đấy chứ? Vừa mới suýt mất quyền làm bố giờ đã có thể lâm trận. Thật khâm phục và đáng nể.
Vị tiểu thư kia nhìn tôi đầy dò xét. Lại cái ánh mắt này. Tôi ghét. Chết tiệt! Tôi ăn mặc như thế này mà còn phải chú ý sao?

- Cô là?

Tôi đáp gọn lỏn:

- Thư kí mới.

Vị tiểu thư ồ lên như phát hiện được điều gì lí thú lắm. Rồi cô ta dùng đôi mắt được tô vẽ cẩn thận tiếp tục nhìn tôi theo nhiều hướng phức tạp mà tôi không lí giải nổi.

- Cô không xưng hô với Tường Quân là giám đốc?

Thật phiền phức. Tôi chẳng muốn trả lời câu hỏi này và cũng không muốn nói chuyện với cô ta nữa.

- Xưng như thế kia chẳng phải là ngắn gọn hơn sao? Dài dòng làm gì?

Cô gái này bất ngờ sau câu trả lời thô lỗ của tôi. Đôi mắt được mở to hết cỡ rồi lại nheo lại nhìn tôi:

- Cô quả là đặc biệt. Thảo nào mà Tường Quân tuyển dụng cô. Hôm nay tôi đến đây cũng là để gặp cô. Tôi là An Kì.

Bàn tay trắng nõn nà đưa ra trước mắt tôi. Theo phản xạ tôi cũng bắt lại bàn tay ấy. Cô ta là An Ki sao? Trông rất quyến rũ. Cô ta cần gặp tôi làm gì? Theo tôi thấy thì cô ta muốn gặp Tường Quân hơn là muốn gặp tôi.

- Tôi là Tuyết Trinh.

Màn giới thiệu ngắn gọn của tôi kết thúc. Tôi đi về phía bàn làm việc và ngồi xuống giải quyết đống tài liệu. Tường Quân thì im lặng nãy giờ khiến tôi có hơi nghi không biết anh ta có phải bị cô nàng mê hoặc đến độ thần kinh cần tĩnh dưỡng nữa không? À quên, như nhớ ra điều gì đó, tôi vội nói:

- Tôi nghĩ phòng thư giãn của anh không làm gì?

Cả hai người quay ra nhìn tôi khó hiểu. Tường Quân nhìn tôi, cốc cà phê tôi pha anh ta không uống nữa. Tôi biết ngay mà, haha, anh ta mà nhá nổi cốc cà phê này thì tôi sẵn sàng đi bằng đầu cho anh xem.

- Cô muốn sang phòng đó? - Tường Quân hỏi.

- Không. Nếu hai người muốn tâm sự thì nên dẫn nhau sang đó. Tôi cần không gian để làm việc...cho anh.

Cái từ "cho anh" nghe mới chối tai làm sao. Tôi không biết nói gì hơn vào lúc này.Vẻ mặt của An Kì quả là kì dị, mặt cô ta đỏ như gấc chín. Hình như là tức giận rồi. Còn cái tên biến thái kia thì chỉ nhếch môi lên cười nhạt. Cười cái đầu nhà anh ta.

- Cô không ngạo mạn quá chứ? - An Kì đanh giọng - Cô là nhân viên mà dám đuổi sếp và khách của anh ấy ra ngoài sao?

Tôi làm vẻ vô tội:

- Tôi đâu có nói là đuổi hai người. Chỉ nhắc nhở thôi. Hai người không thấy căn phòng kia sẽ rộng rãi và thoáng đãng hơn là cái ghế giám đốc và cái đùi của anh ta sao?

Yearhhh!! Tôi phục tôi quá. Cái gì chứ chuyện đấu khẩu cô An Kì này sẽ vẫn xếp sau tôi thôi. Ôi!! Tên biến thái kia, anh có tức không? Bạn gái anh bị tôi chọc cho thổ huyết rồi kìa.
An Ki đỏ mặt tía tai bước đến chỗ Tường Quân. Lại giở cái trò nũng nịu ra.

- Tường Quân! Anh xem thư kí của anh kìa. Thà cho em làm thư kí của anh còn hơn.

Tường Quân kéo An Kì ngồi xuống đùi, hôn chụt một cái vào má cô ta và dỗ dành (buồn nôn quá):

- Em có biết tính sổ sách không? Biết sắp xếp tài liệu không? Biết vận dụng tư duy sáng tạo của mình không? Và... Em có biết pha cà phê ngon như cô ấy không?

Ôi! Cà phê của tôi ngon? Hắn cố tình đây mà. Lần sau chắc chắc tôi sẽ bỏ muối vào đó cho hắn ta biết thế nào mới là cà phê ngon.

An Kì tiếp tục làm nũng, làm ơn đi tiểu thư ơi! Tôi sắp bị cô làm cho phun cả túi mật ra rồi:
- Em không biết. Nhưng em biết làm cho anh vui.
- Thật sao?
Như biết được cảnh nóng sắp diễn ra tôi liền ho khan một tiếng. Cả hai người không thoải mái lại quay ra nhìn tôi. Tường Quân mỉm cười nói với An Kì:

- Tối nay chúng ta sẽ gặp nhau. Bây giờ anh có việc rồi.

An Kì biết nguyên nhân là tôi mà cô ta bị đuổi khéo đi. Miệng thì vẫn ngọt sớt như mật ong nhưng mắt cô ta đang liên tục bắn vào người tôi. Haha, có thế chứ! Lườm tiếp đi. Tôi đang rất chờ đợi ngày mắt cô ta bị...lác.

..................

Chương 4 - Oan gia ngõ hẹp.

- Alo Tuyết Trinh à? Buổi tối mình có hẹn...

Trương Hải lại có hẹn rồi. Đây là bạn thân từ hồi đại học của tôi. Cô ấy lúc nào cũng có những cuộc hẹn gặp mặt và... nhất định phải có tôi đi cùng để làm chân gỗ. Số khổ!! Tại sao lúc nào cũng là tôi? Cô ta có thể kéo những người bạn khác cùng đi mà. Bây giờ tôi đang rất mệt mỏi. Ở công ti đấu tranh với công việc và tên biến thái kia cũng đã đủ chết rồi. Haizz

- Trương Hải à! Mình mệt lắm rồi. Để khi khác nhé?

- Không được không được!!. Hôm nay là cuộc hẹn quan trọng. Mình cố gắng lắm mới tăm tia được anh chàng này. Đi nhá?

Mẹ kiếp. Tại sao lúc nào tôi cũng tốt bụng thế nhỉ? Tôi lại mềm lòng rồi

- 7h tối mình sẽ đến.


*******************

Tại Sóng Thần resort.

Tôi, Trương Hải và hai anh chàng nữa yên vị tại một chỗ ngồi gần cửa sổ. Trương Hải hôm nay ăn mặc nữ tính quá, váy hai dây để lộ đôi vai trần trắng nõn, tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhìn rất tự nhiên, đôi guốc đỏ chót cao 12 phân khiến tôi cứ mãi ngước nhìn khi nói chuyện với cô ấy. Hẳn là cô nàng đã chuẩn bị kĩ lắm đây. Tôi cười thầm trong bụng.

Trương Hải ghé tai tôi thì thầm:

- Anh chàng ngồi bên phải cho cậu đấy!

Tôi đang uống ngụm nước vội "phốc" một tiếng. Nước chưa vào đến cổ họng đã vội phụt ra ngoài. Trông thật đẹp mắt. Hai anh chàng nhìn tôi ngơ ngác. Tôi thì tất nhiên là vội lấy khăn giấy lau đi cái tác phẩm mình vừa bắn ra rồi. Quay ra cười trừ với hai anh chàng tội nghiệp kia rồi lại quay sang thì thầm với Trương Hải:

- Cái gì? Mình đâu có cần?

- Ngại gì chứ? Năm nay cậu cũng 23 rồi. Không sợ ế à?

Tôi rên lên the thé:

- Công việc của mình còn chưa ổn định.

Trương Hải vội véo tôi một cái làm tôi đau muốn chết. Không thể rên lên ở chỗ này tôi đành âm ỉ và túm chặt lấy quần mà cảm thụ từ từ cái nỗi đau tuyệt vời kia. Như đã thỏa mãn cái thú tính nhìn người khác đau khổ, Trương Hải nhoẻn miệng cười:

- Đợi cậu ổn định thì cũng thành bà cụ rồi. Cậu nhìn hai anh chàng này xem. Đúng là "phong tư tài mạo tót vời". Cậu còn muốn gì hơn nữa? Người bạn này có ý tốt với cậu mà cậu dám từ chối à?

Con mẹ nó! Tôi muốn văng tục lắm rồi. Trương Hải lắm chuyện. Trương Hải đáng ghét!! Không phải là tôi không muốn nhưng nhìn xem... tôi tưởng hôm nay mình làm chân gỗ nên ăn mặc rất quái thai. Trang điểm cũng có phần lòe loẹt để làm nổi bật người bạn yêu quí kia. Bây giờ thì hay rồi. Anh chàng kia chắc chắn sẽ có ấn tượng với tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Đảm bảo lần sau anh ta không dám gặp lại tôi. Ôi!! Trương Hải!!

Thôi thì đành vậy.

Chúng tôi ăn uống rất vui vẻ. Trương Hải và anh chàng kia có vẻ là thích nhau rồi, thấy cứ liếc mắt đưa tình mãi. Hứ! có Trai quên bạn. tôi thì không hi vọng gì vào anh chàng kia rồi. Bình thường ăn mặc tôi đã chẳng ăn ai, bây giờ như thế này thật sự giống mụ phù thủy trong truyện cổ tích.

- Em tên gì?

Tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn anh chàng bên phải. Bây giờ mới có dịp nhìn kĩ. Trông anh ta rất tuấn tú. Vẻ thư sinh nho nhã toát lên từ con người này. Tôi rất hài lòng. Haha.

- Tuyết Trinh!

Hai người kia có quay ra nhìn tôi đôi chút rồi lại quay vào nói chuyện với nhau. Mẹ kiếp!! Có lẽ anh chàng này cũng được tên kia tuyển dụng làm chân gỗ giống tôi. Anh chàng thư sinh tiếp tục:

- Anh là Phan Nguyên. Em bao nhiêu tuổi?

- 23 - Tôi chỉ có thể đáp gọn như thế này thôi.

- Ồ! Còn anh 26. Em....- Anh ta có chút ngập ngừng - em có bạn trai chưa?

Ôi!! Ôi!! Cụ tổ ơi!! Có phải người sống dậy rồi không? Anh ta hỏi con có bạn trai chưa? Không phải là muốn làm bạn trai con chứ? Tôi che giấu cảm xúc nhảy múa trong lòng. Nở một nụ cười rõ tươi rồi trả lời đầy e thẹn ( chính tôi cũng thấy mình buồn nôn):

- Em chưa.

Anh ta có vẻ hài lòng sau câu trả lời này. Nhưng lại không hỏi hay nói gì thêm nữa làm tôi tụt hết cả cảm xúc.

Đang chuẩn bị gọi phục vụ tính tiền thì tôi nhìn thấy bàn bên cạnh có ai đó rất quen. Phong thái ung dung, khí thái rất rất phong lưu... anh ta...thôi xong. Tôi hốt hoảng vội thu cái bản mặt của mình về. Tại sao Tường Quân lại xuất hiện ở đây? Bà nó chứ! Đúng là oan gia ngõ hẹp. Hắn mà phát hiện ra tôi thì tôi sẽ chết chắc. Tên biến thái này...

Cuối cùng, tôi đành quay ra cười cười với ba người vẫn còn không biết tình trạng khốn khổ của tôi:

- Hihi. Tự dưng mình muốn vào nhà vệ sinh. Có gì mọi người cứ ra trước đi. Minh sẽ ra sau nhé.

Rồi không cần phải nghe câu trả lời thì tôi liền đứng vụt dậy. Phải nhanh lên. Tôi lao người với tốc độ không đếm được và...

Ầm!!

Tôi va phải một người. Khuôn ngực của người này sao lại rắn chắc thế chứ? Cái mặt tôi không biết có còn nguyên dạng nữa không? Chắc chắn là bị méo về một bên rồi. Ngẩng đầu lên định buông một câu chửi thề thì...Quỷ thần ơi!! Có cần ngõ hẹp đến mức này không? Tường Quân nở một nụ cười đểu giả. Anh ta gãi gãi mũi rồi oang oang cái mồm lên:

- Thư kí Trinh! Cô không kích động quá chứ?

Tôi lườm anh ta đến nỗi lòng đen muốn theo cái lườm mà nhảy ra ngoài. Thật quá đáng ghét. Rồi tôi lại nhìn sang cái bàn của anh ta. Một cô gái xinh đẹp cũng hướng ánh mắt về phía tôi. Không phải an Kì. Đồ lăng nhăng này, rốt cục anh ta có bao nhiêu phụ nữ vây quanh?

- Tránh ra! - Tôi gằn giọng.

Tường Quân như không buông tha cho tôi:

- Va phải người ta mà cô không xin lỗi sao? May người cô va là tôi, nếu là người khác thì họ có bỏ qua không?

- Chính vì người tôi va là anh nên tôi mới không cần phải xin lỗi.

Hứ! Định bắt cô bản cô nương xin lỗi ngươi sao? E là ngay cả cơ hội cũng không có. Tường Quân đưa tay ra phía sau eo tôi ép người tôi lại. Đồ biến thái, anh ta không thấy mất mặt sao? Đây là nhà hàng. Tôi có thể nhìn ra cái ánh mắt phức tạp của mĩ nhân kia.

- Biến thái! Anh có biết đây là đâu không?

Quân nói giọng khàn khàn:

- Sao? Cô thấy xấu hổ à?

- Phải!

- Ồ! Cô đi cùng bạn trai?

Nhân lúc hắn ta không để ý tôi vội đẩy người hắn ra và gằn giọng:

- Không phải việc của anh. Coi như hôm nay tôi xui nên mới gặp anh. Ngồi vào bàn và phục vụ nữ tử của anh đi.

Đúng lúc ấy thì tôi cảm giác như có cái gì đó gai gai sau lưng. Quay lại thì...trời ơi! Ba con người kia đang nhìn tôi. Ánh mắt họ lạ lắm nhé! Mỗi người một kiểu, kiểu nào cũng đầy ẩn ý. Tôi đi chết đây, chắc chắn là họ đã nhìn thấy hết rồi. Tôi để ý thấy Tường Quân đang cười đắc ý. Biết ngay là hắn muốn trêu tức tôi, muốn làm tôi mất mặt trước mặt bạn bè mà. Đồ đểu, đồ thối tha. Con mẹ nhà anh, tôi giết anh.!!!

Trương Hải chạy đến nắm lấy khuỷu tay tôi hỏi tới tấp (biết ngay mà):

- Ai vậy? Đẹp trai quá. Thảo nào mà vừa nãy cậu từ chối sự giúp đỡ của tớ.

Làm ơn đi Trương Hải ơi! Đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa. Tôi miễn cưỡng trả lời:

- Sếp của tớ đấy.

Trương Hải mắt sáng rực:

- Vậy sao? Nhìn hai người có gì đó mờ ám...

- Cái gì mà mờ ám? - Tôi nhảy dựng lên - Anh ta lúc nào cũng nhăn nhở như vậy, anh ta là đồ biến thái đấy.

- Hở? Nhìn thì có vẻ không phải vậy?

Rồi tôi lại nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Phan Nguyên. Thôi chết rồi. Anh ta có hiểu lầm không?

- Thì ra em có bạn trai rồi!

Tôi dở khóc dở cười.

- Ơ! Không phải đâu ạ...

Sự thất vọng ánh lên trong đôi mắt Nguyên. Tên Biến thái kia, tôi thề sẽ khắc cốt ghi tâm. Anh ta đã phá vỡ mối tình vừa chớm nở giữa tôi và anh chàng thư sinh kia.

- Anh cũng chỉ muốn chúng ta là bạn nên em không cần ngại đâu. Bạn trai em rất đẹp trai.
Tôi phỉ nhổ. Mạnh Tường Quân. Tôi sẽ giết anh. Đồ đáng ghét.

Khi thấy vẻ ngậm ngùi của tôi. Mọi người tưởng tôi thừa nhận thì vội đi ra ngoài. Này, họ bỏ tôi lại một mình thật sao? Khốn nạn, chết tiệt. Tôi quay phắt ra khiến Tường Quân giật cả mình. Anh ta có lẽ đã nhìn thấy lửa giận trong tôi nên lặng lẽ lùi ra sau. Định chạy sao? Tôi không cho anh thoát. Nghĩ vậy tôi liền lao đến nhảy chồm vào người anh ta rồi...Cắn cho anh ta một phát vào vai. Tôi dùng sức lực thường ngày đối phó với anh trai để cắn anh ta.

-A! Cô bị điên à?

Haha. Phải. Tôi bị anh làm cho điên rồi. Phải phát cơn lên người anh mới được. Khi đã thỏa mãn tôi đưa tay lên quẹt mũi rồi nói:

- Hứ. Anh dám phá hỏng buổi hẹn của tôi.

Tường Quân xoa xoa bả vai rồi quay ra cười trừ với mấy người trong nhà hàng. Họ đang nhìn đầy trìu mến kìa.

- Ai bảo cô không nói. Tôi đâu có biết. Cô cũng phá hỏng buổi hẹn của tôi rồi.

Tôi quay ra nhìn cái bàn trống không. Mĩ nhân bỏ đi rồi. Đáng đời anh ta. Tôi khoanh tay vào vênh mặt lên:

- Ai bảo anh gây sự trước?

- Tôi chỉ là muốn hỏi thăm thôi, cô việc gì phải kích động như vậy?

Quỷ thần ơi! Nhìn cái bản mặt thập phần dị của hắn kìa. Tôi muốn đấm, tôi muốn bóp...Hỏi thăm ư? Thôi đi cha nội ơi, con có bằng tốt nghiệp tiểu học hẳn hoi rồi đấy.

- Tôi không đôi co với anh. Tôi về!

Nói đến đây tôi xách túi đi thẳng ra ngoài luôn. Quả là đáng ghét. Nếu đứng với anh ta nữa tôi chắc sẽ chết vì mất máu. (thổ huyết).

Đang đứng chờ taxi thì cái Lamborghini đáng ghét giống chủ kia đỗ xịch trước mặt. Tôi phớt lờ anh ta. Hứ

Thấy tôi không thèm nhìn, anh ta ho khan:

- Thư kí Trinh, tôi sẽ tiếp tục cho cô quá giang.

- Tôi không cần. Anh có thể đi, nghe nói tiểu thư An Kì đang chờ anh.

Tường Quân đăm chiêu như nghĩ ngợi điều gì đó. Biết ngay mà, thấy hối hận vì cho tôi di cùng đúng không. Nhưng sao ánh mắt anh ta lại sáng lên lạ kì thế kia?

- Hóa ra là thư kí Trinh đang ghen ư?

Ôi! Cơ thể của tôi sẽ không cầm cự lâu được mất. Ngày nào cũng nuốt những cục tức thế này lục phủ ngũ tạng của tôi sẽ sớm hỏng. Tôi trừng mắt lên:

- Tôi không thèm cái loại người như anh.

- Ồ! Tôi hơi thất vong rồi. Tôi có thể miễn cưỡng với cô đấy.

Ý gì thế? Đồ đáng ghét.

Nói xong câu vừa rồi anh ta liền mở cửa xe và bước đến chỗ tôi. Cửa xe trước mặt được anh ta mở ra. Tường Quân cúi người:

- Xin mời!!

- Tôi đã bảo là không cần mà.

- Tôi không thích con gái phải khổ vì tôi. Nếu vì tôi mà cô không đi xe thì tôi qua là đau lòng.

Hự! Tôi muốn nôn. Tên biến thái này nói nghe kinh quá. tôi đành ngồi vào chiếc xe này vậy. Khi thấy anh ta vừa đóng cửa xe tôi liền kéo luôn cái dây an toàn bên cạnh để anh ta không kịp động thủ.

Tường Quân nhếch môi cười. Đáng ghét!

Xe phanh kít trước cổng nhà tôi.

Khi tôi vừa định bước vào nhà thì người tôi lại bị kéo giật lại. Tường Quân bất ngờ hôn tôi. Mẹ kiếp. Lại bị anh ta trêu rồi. Một tay anh ta luồn vào tóc tôi, tay kia giữ chặt eo không cho tôi nhúc nhích. Khốn nạn thật.

Tôi dùng gót nhọn của đôi guốc lấy hết sức bình sinh giẫm vào chân anh ta. Tôi biết ngay là anh ta sẽ đau mà. Nghe tiếng hự của anh ta là tôi thấy yên tâm.

- Cô lúc nào cũng làm cho người khác đau đớn thì mới chịu được hả?

- Còn anh lúc nào cũng giở trò với người khác thì mới ngủ ngon đúng không?

- Đây là cách tạm biệt mà.

Tạm biệt cái con khỉ mốc nhà anh. Tôi tức giận mở cổng và đi thẳng vào trong nhà. Nểu tôi còn thấy cái bản mặt của anh ta nữa thì tôi sẽ biến thành yêu quái mất. Sức chịu đựng của tôi có hạn.


Chương 5 - Những anh chàng đẹp trai.


Vậy là tôi vào làm cho cái công ti chết tiệt này cũng được 2 tuần rồi.

Tên giám đốc biến thái đi công tác một tuần không cần thư kí làm tôi vui muốn chết. Lần đầu tiên thấy anh ta chủ động tách xa tôi. Có thế chứ? Anh ta coi tôi là món đồ chơi. khi chơi chán rồi thì anh ta sẽ tự khắc biến đi thôi.

Sáng chủ nhật đẹp trời. Tôi còn đang mơ về cái bánh bao thơm nức mũi thì anh trai tôi đã "ăn" mất bằng tiếng đập cửa nhẹ nhàng muốn rách màng nhĩ.

- Tiểu muội! tiểu muội dậy mau.

Tôi ức chế trùm chăn như không nghe thấy.

- Dậy mau.

Thật là. Không làm cái đồng hồ báo thức thì sẽ không chịu được sao hả anh trai? Tôi quát lên:

- Em không có hứng đùa với anh đâu. Để em ngủ.

Người anh yêu quí chưa vợ của tôi vẫn không ngừng réo rắt ngoài cửa:

- Loạn rồi, tiểu muội không dậy thì đừng để anh phải phá cửa.

Nghe đến đây tôi hốt hoảng bật dậy. Anh tôi là thiên tài đạp cửa. Nếu để ông ấy đạp thì tôi e rằng đêm nay tôi sẽ ngủ với cái phòng không cần cửa giả. Tôi chạy ra mở cửa. Đôi mắt vẫn còn nhắm mở vì ngái ngủ. Anh tôi xông thẳng vào phòng nói với tôi bằng giọng kích động:

- Em gái à? Em thật tài giỏi.

Tôi đang ngái ngủ nên chỉ biết ậm ừ:

- Em gái anh vẫn giỏi mà.

- Sao em lại cưa được anh chàng đó?

Mắt tôi mở từ từ. Lúc này tôi mới nhìn rõ cái bộ mặt phấn khích của ông anh. Gì chứ? Cái ông khó hiểu này mới sáng ra đã làm người khác bực mình. Tôi còn chưa có ý định yêu đương thì cưa cẩm cái nỗi gì? Rõ hấp.

- Anh đang nói cái gì thế?

Anh trai tôi chỉ tay ra phía cửa phóng nói giọng run run:

- Em xuống mà xem. Bạn trai em... Trời ơi, hâm mộ quá. Lamborghini đấy.

Lamborghini? Tôi ngớ người ra rồi tí nữa thì tát vào mặt ông anh trai cái "chát". Anh ta đến đây làm cái quái gì thế? Tôi chạy vọt ra ngoài cửa phòng trong khi anh trai tôi sắp chết vì sùng bái người ta rồi.

Xuống đến nơi. Tôi mở cổng và thấy Tường Quân đang đứng dựa người vào thân xe nhìn rất lãng tử. Mấy đứa con gái trong khu tôi đi qua đều ngoái cổ lại nhìn với ánh mắt thèm thuồng. Nhìn thấy tôi, anh ta đưa tay ra chào và nói:

- Hi! Người đẹp.

Tôi vừa mới dậy, vội vội vàng vàng xuống xem con quái vật này. Đầu tóc bù xù, mắt mũi chưa rửa chắc trông kinh lắm đây. Vả lại chiếc váy ngủ này nguy hiểm quá, nó trễ đến ngực. Tôi đảm bảo anh ta mà không nhìn là tôi đi đầu xuống đất. Nghĩ vậy tôi liền đóng sầm cửa chạy vào nhà, vệ sinh cá nhân và thay quần áo. Khổ nỗi anh trai tôi không ngừng réo rắt, nếu để mẹ nghe thấy thì tôi thề tôi sẽ một mất một còn với ông anh.

Khi xong xuôi. Tôi mở cổng rồi khoanh tay vẻ ta đây là chủ nhà và ta có quyền đuổi khách:
- Anh có thể để cho đám nữ sinh cấp ba ở chỗ tôi nó lớn không?

Tường Quân phì cười trước câu nói của tôi. Anh ta nheo mắt nói:

- Tôi rất vui vì có một thư kí hài hước như cô.

Tôi lẩm bẩm:

- Còn tôi rất không vui vì phải làm thư kí cho một tên vô lại như anh.

Và tất nhiên là anh ta sẽ không thể nghe thấy. Trông mặt anh ta ngây ngô như thế kia cơ mà.

- Cô thay quần áo đi, chúng ta đến sân golf.

Hứ! Bản cô nương là người hầu của anh chắc?

- Tại sao tôi phải đi cùng anh?

Tường Quân nheo mắt nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười:

- Nếu cô không muốn anh trai cô hiểu lầm quan hệ giữa hai chúng ta thì cô nên đi với tôi đấy.

Ôi! Anh ta uy hiếp tôi kìa. Tôi muốn băm, tôi muốn thái, tôi muốn ăn thịt anh ta.
- Mặc như thế này được rồi.

Tường Quân nhếch môi cười nhạt:

- Tiểu thư! Đi đánh golf đấy, cô ăn mặc thế này thật không hợp cảnh. Chẳng lẽ cô không có bộ sport nào sao?

- Tôi không bao giờ tốn tiền vào mấy cái bộ đồ đó.

Tường Quân thở hắt một cái rõ to rồi kéo tay tôi lên xe. Thật là... Vừa mới đi công tác về đã muốn hành hạ tôi. Tôi thề kiếp sau không bao giờ tôi làm thư kí.

Xe của Tường Quân không đến thẳng sân golf mà đỗ lại ở trung tâm thời trang thành phố. Anh ta lại làm cái quái gì nữa đây? Tường Quân như đoán được cái vẻ khó hiểu của tôi vội quay sang giải thích:

- Cô cần một bộ sport.

Tôi cương quyết:

- Tôi không cần.

Tường Quân mở cửa xe rồi đi vòng sang mở cửa xe cho tôi. Anh ta cúi thấp người xuống. Ôi lại cái mùi nước hoa đáng ghét này! Sao lúc nào nó cũng quyến rũ cái mũi đáng thương của tôi? Ghé sát vào mặt tôi, Tường Quân nói đầy nhăn nhở:

- Vậy tôi cần. Tôi không muốn mất mặt với bạn bè vì thư kí của mình.

Đồ đểu. Anh ta có ý gì? Bảo tôi làm anh ta mất mặt với bộ đồ này sao?

Nhưng tôi lại không thể không nghe theo. Anh ta là sếp của tôi. Tôi bước xuống xe với bộ mặt không thoải mái. Tất nhiên rồi! Tường Quân liền khoác lên vai tôi cánh tay rắn chắc của anh ta. Tôi không thích tí nào, nặng chết đi được:

- Yêu cầu anh bỏ tay xuống.

Anh ta cợt nhả:

- Tôi mỏi tay.

Mỏi tay thì liên quan đếch gì đến tôi? Anh ta chỉ kiếm chuyện gây sự. Tôi không chấp anh ta. Hứ.

Bước vào trong cảm giác mát lạnh khiến người tôi có phần thoải mái. Bước đến gian hàng thể thao. Tường Quân chọn cho tôi một bộ màu trắng. Tôi nhíu mày nhìn bộ đồ này, nó không đứng đắn tí nào. Quần thì ngắn tầm 20 phân, áo thì ba lỗ hết khoét ngực lại đến lưng. Đúng là chỉ làm mãn nhãn cua anh ta thôi. Tôi gạt phắt cái bộ đồ này đi và với tay lấy một bộ màu xanh dương. Quần lửng và áo cộc tay vẫn là thích hợp với tôi nhất. Chẳng thèm hỏi ý kiến của anh ta, tôi đi vào thử luôn.

Ái chà! Cũng không đến nỗi. Thấy Tường Quân gật gù là tôi biết anh ta cũng không có ý phản đối rồi. Đang định vào thay ra thì anh ta giữ tay tôi lại:

- Mặc luôn đi. Cô định đến đó và thay ra lần nữa sao?

Ừ nhỉ! Tôi đành cầm bộ quần áo của mình lên và nhét vào túi xách.

Quần ào này chắc là đắt lắm. Nhìn anh ta rút tiền ra trả là tôi hiểu. Trong thâm tâm có phần áy náy, tôi có là gì của anh ta đâu. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Anh ta không muốn bị mất mặt trước bạn bè mà.

Cô bán hàng trẻ đẹp nhìn Tường Quân không chớp mắt. Đúng là chết vì cái đẹp. Cứ như tôi có phải hơn không. Haha, nghĩ đến đây là tôi thấy bản thân mình lợi hại quá.


Sân golf rất rộng lớn.

Tôi đi theo Tường Quân đến chỗ bạn bè của anh ta.

Oa!! Nhìn kia, một bầy trai đẹp các bạn ơi. Nhìn người nào ra người nấy, mỗi người một vẻ. Trời ơi!! Bây giờ tôi thấy lòng yêu cái đẹp trỗi dậy thật rồi. Một ánh chàng tóc màu hạt dẻ tay cầm ly rượu vang đi đến. Chiếc khuyên mũi có lẽ là kim cương lấp lánh khiến tôi hoa cả mắt. Anh chàng này rõ ràng là tự viết lên mặt mình hai chữ "Có tiền" mà.

- Người đẹp này có phải là thư kí của cậu không? Quân.

Tường Quân vỗ vai tên bạn rồi trả lời:

- Phải! Là một viên dạ minh châu đấy.

Châu cái đầu nhà anh!!

Ạnh chàng hạt dẻ ( tạm gọi anh ta như vậy nhé?) nâng bàn tay tôi lên hôn chụt một cái khiến tim tôi muốn rụng rời. Ôi!! Đây đúng là một bầy sát gái. Anh chàng hạt dẻ ơi! Em sắp không thở được rồi.

- Vậy đây là dạ minh châu đen hay trắng?

- Đen!!

Nghe thấy câu này, mấy anh chàng kia cùng anh chàng hạt dẻ cười ồ lên. Có gì đáng cười chứ? Rồi tôi để ý thấy ánh mắt quan sát của Tường Quân. Anh ta lại định trêu tức tôi sao?

- Mạnh Tường Quân đã xếp cô em vào dạ minh châu đen thì chắc chắn cô em rất đặc biệt rồi.

Phải!! Tôi rất đặc biệt Tôi là người đặc biệt bị anh ta trêu cho tổn thọ đây. Hãy chụp ảnh tôi đi nào.

Tường Quân đi đến khoác vai tôi như kiểu tôi là vật sở hữu của anh ta. Nâng cằm tôi lên rồi nói:

- Không thể đắc tội được đâu. Rất mãnh liệt đấy.

- Ồ!!!

Tiếng ồ của mọi người làm tôi lạnh toát sống lưng. Nhân tiện, tôi thúc một cùi trỏ vào bụng anh ta. Hứ, đừng tưởng tôi không nói gì là tôi bỏ qua cho anh. Tôi đang âm thầm trả thù đấy.

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 2 :Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 3 :Click Here

Mời Bạn Đọc Tiếp Tập 4(Cuối) :Click Here

40 nhận xét:

  1. huy chuong vang cho nha vo dich iu asx la ta deeeeyyyy
    hahaha ta la nha vo dich ko ai h0n dc ta

    Trả lờiXóa
  2. rat hay.loi van rat thuc te va thu vj.sao o doi laj co nhju ng dep traj nhu o trog truyen the nhj.vay ma mjh chag gap dc j ca.ku vay ma pat huy nhe.kaka

    Trả lờiXóa
  3. nhu lon ! vay may thang xau trai chet het di ! ca? may con xau' gai' nua~ ! chet het me di ! may ma tao dep ! hohoho

    Trả lờiXóa
  4. uj. cau chuyen hay wa'. sa0 ko dang tjep' nua dj. cang d0c can`g thay hay. anh chang` kja khjen ch0 ngu0j d0c mun' tjm hjeu va t0` m0` wa'. dep traj thjet ko ta??? hj. Em_Kute_00821034424847

    Trả lờiXóa
  5. ủa chyện cũng hay ghê,cố gắng pahts triển naz bạn?mình luôn ủng hộ truyện của bạn?hj

    Trả lờiXóa
  6. đoạn sau đâu rồi trời? đang đọc dở mà.huhu
    ut_tinhgia_thanhhoa

    Trả lờiXóa
  7. sao khong post len nua de cho thien ha doc nhi

    Trả lờiXóa
  8. có bạn nào pít chuyện này ở trang nào chỉ cho mình cái.đang đọc dở.đọc hấp dẫn ghê mà tìm k thấy

    Trả lờiXóa
  9. mun thj vao google ma tim tr nay hum pua post roj do tjec la tuj doc ko dc chan wa djjjjjjjj! lm 0n post nhah len adm tr hay thja ma post cham rj tr ko hay thj post nhah khjep tr hay thj 1t ra 1tap aj chju nojmun thj vao google ma tim tr nay hum pua post roj do tjec la tuj doc ko dc chan wa djjjjjjjj! lm 0n post nhah len adm tr hay thja ma post cham rj tr ko hay thj post nhah khjep tr hay thj 1t ra 1tap aj chju noj

    Trả lờiXóa
  10. truyen hay wa bjo thi moi post tip nhi?post nhanh di tg oi de moi nguoi con thuong thuc nua chu hixhix

    Trả lờiXóa
  11. tam thui chu chua dc hay lam
    ma lieu khi nao phan tip theo moi ra day?

    Trả lờiXóa
  12. doc cung thay thu vj do nhj nhng ma la con gaj ke chuyen sao lam cau noi tuc wa ak

    Trả lờiXóa
  13. hay.rat ka tinh.minh rat thich chuyen kua pan.co gang post nhanh nhe,thanks!

    Trả lờiXóa
  14. kung hoi bay.nhung ko sao.hihihih

    Trả lờiXóa
  15. dit con me no?chuyen hay nhi?khi nao moi co tap tiep theo.con me no chu lau vay?!!!!!!!!!!!!!!!!

    Trả lờiXóa
  16. chuyen hay day hjhj post nhanh na

    Trả lờiXóa
  17. timnh huong hap dan. nhung loi ke tuc qua

    Trả lờiXóa
  18. troi oi sao ma postlau vay dang hay bj dut day dan chan wa' dj nhanh nhanh len do 1 phat het luon chu' cu' doc nu? chung laj het the nay chan lam

    Trả lờiXóa
  19. van tho wua vay troj an noj bay wua

    Trả lờiXóa
  20. vui that!doc moi biet co nhju nguoi con gai thoi nay ma cung co ban linh that do!mh mun dc nhu chi ay!

    Trả lờiXóa
  21. sao khong post luon ca the cu phai tim kiem the nay mat cong lam iiiiiiiiiii....

    Trả lờiXóa
  22. hay, nhưng mà nhiều câu nói tục quá.

    Trả lờiXóa
  23. 2 tap dau doc thay hay that! nhung tap 3 nhiu tu noi bay qua nen khong thay hay nua~. sao khong viet nhu 2 tap dau y!

    Trả lờiXóa
  24. chuyen doc cung duoc, nhung ma viet nhieu cau viet bay ba vkl !!!

    Trả lờiXóa
  25. tuc nku vay vs that.kau ckuyen nay` hay day'.kjeu? j` cka? co' vai` co doc xong cau ckueyn nay` zui` dag ngoi mo? hahahah

    Trả lờiXóa
  26. hay thj hay
    nhung ngon tu thj phong thoang qua
    dinh lam hu hong gioi tre vn ak?
    chang bjt ju to quoc ji ka

    lan sau dang bai lanh manh hon nha

    Trả lờiXóa
  27. hay, hap dan. noi chung la hoan hao nhung chac j ngoai doi la co that 0985268010>_<

    Trả lờiXóa
  28. truyện hay đấy. Nhưng không chắc là ngoài đời có thật

    Trả lờiXóa
  29. chuyện này bịa đặt quá.nếu đọc kỹ sẽ thấy nhiều chi tiết ko có thật.

    Trả lờiXóa
  30. một cô gái ko xinh đẹp nhưng lại rất cá tính. hjhj. dù là ngôn từ tục tĩu nhưng lại đúng với thực tế. nhưng phần nói về bà mẹ và a traai cuat tuyết trinh thì có đúng ko vậy? cũng hay thật mà.haha
    ut_tinhgia_thanhhoa

    Trả lờiXóa
  31. CHUYEN NAY BAN CU VAO 1 CHUYEN BAT KY ROI TIM O CUOI TRANG LA THAY MA (CON NEU KO THAY THI MINHKHUYEN BAN TU SAU DOC CHUA SONG HAY TRUA POST HET THI HAY LUU VAO DE LAN SAU MO RA DE CHO NO KHOI MAT VI CU MOI NGAY O ANH XAO XANH 11H DEM LA POST CHUYEN MOI NEN NHUNG CHUYEN CU HAY DA DANG LAU THI BI CAT)HOAI PHUONHG_KOREA

    Trả lờiXóa
  32. sao vay ba con cco dau ma duoi o dau the ---- dang hay ---

    Trả lờiXóa
  33. chuyen hay do nh nho chu y ngon tu xiu nha tg.mog ban se co them nhug cau chuyen thu vi nua cho tui minh con thg thuc chu hix

    Trả lờiXóa
  34. CHUYEN HAY WA TAP CUOI KET HUC THAT TUYET VOI LAM SAO

    Trả lờiXóa
  35. chuyện hay thật đấy mong bạn sẽ viết thật nhìu chuyện cho tụi mình đọc với?hhj
    bacgiangbuon_180190

    Trả lờiXóa

Nếu bạn không có tài khoản như gmail,wordpress thì bạn có thể dùng Ẩn Danh hoặc Tên/URL để viết nhận xét

- Khi Viết Nhận Xét Xong Bạn Nhập Hình Ở Ô Xác Nhận,Lưu Ý Nó Có 2 Hình ,1 Hình Kiểu Như Bức Ảnh Còn 1 Hình Là Số Và Chữ,Bạn Nhập Số Hay Chữ Ở Trên Bức Ảnh Xong Nhập Tiếp Chữ Hay Số Ở Hình 2.Nếu Mã Xác Nhận Khó Nhìn Bạn Click Vào Cái Vòng Tròn Bên Dưới Để Lấy Mã Khác,Lúc Nào Dễ Nhìn Thì Nhập Vào