Thiên Thần Của Anh Tập 17

Sau khi đưa ra một điều kiện quá ư là hấp dẫn, hắn ghé sang shop giày cuối cùng rồi thực hiện lời hứa. Đi qua mấy trạm tàu điện ngầm, dẫn nó vào Bud’s, hắn nhanh chóng thảy cái menu ra trước mặt rồi hỏi nó bằng cái giọng dễ ăn bợp tai :

- Ăn gì nói?

Nó đã định thương tình tha cho, nhưng thế này thì quá lắm, nó quay sang người phục vụ mà cao giọng :

- Món gì đắt nhất mang hết ra đây. 36 loại kem lạnh, 18 loại kem bánh cũng đem ra một lượt luôn đi.

- Cô...- Hắn á khẩu.

- Hì! Cái này gọi là suất ăn tiêu chuẩn cho một người khỏe mạnh.

- Cô là voi hay hà mã vậy?- Hắn há hốc nói không nên lời.

- Kệ xác tui. Ông cũng thuộc con cháu nhà họ Trư chứ than gì?- Nó nhếch mép.

- Không đùa nữa. Cô...bớt món lại đi!- Hắn nói bằng giọng...tha thiết.

- Không, hai người kêu chừng đấy mà nhiều gì?

Nó nói giọng có vẻ không hài lòng lại pha thêm chút hào phóng như thể nó là người chi tiền rồi tự lẩm bẩm cười tủm tỉm: ”Để xem,cho ông viêm màng túi luôn.”

Hắn nhìn bản mặt tươi roi rói nhưng không kém phần gian xảo của nó mà thầm than: “Chài ai con làm nên tội tình chi mà gặp phải cái con quỷ này vậy chài??!”

Cuối cùng, nó được thưởng một bữa no nê cho công đi mua giày của mình, còn có người lại nuốt không nổi do bệnh đau ruột tái phát ( tiền bay hết không đau mới lạ ^-^ ). Nó ăn toàn kem với kem, còn ba cái món Hàn Quốc hàn kiếc gì đó thì để lại hết. Có dĩa chỉ thọt đũa vào đúng một lần, nhiều dĩa nó chẳng đụng vào, còn y nguyên trên bàn, ruột hắn cứ phải nói là xoắn, duỗi, cắt khúc,....nói chung là đủ thứ bệnh dồn lại một lúc. Xong nó còn gọi tính tiền rồi thân mật với chị phục vụ “ Vào bếp mấy chị em bày ra bàn làm tiệc luôn cho vui.” khiến hắn đang quằn quại trên ghế cũng chịu không nổi mà ngã lăn đùng ra đất. Nó nhìn thấy cũng chỉ...nhe hàm răng trắng bóc ra khoe rồi phán:

- Tính tiền đi Bằng.

Vũ Bằng của chúng ta tuy đau lắm nhưng cũng đành bấm bụng rút ví ra không quên kèm theo mấy câu nguyền rủa. Nó vừa bước ra khỏi cửa liền vươn vai, xoa bụng một cách thoải mái. Còn hắn, cũng xoa bụng, nhưng là vì đói. Vào trong đó nhìn thấy nó ăn đã là can đảm lắm rồi, chứ đừng nói tới chuyện ăn cùng,nghĩ đến là thấy rùng rợn. Hai đứa thẳng tiến đến trạm tàu điện ngầm, hắn không còn vẻ bực tức trẻ con ban nãy nữa, thay vào đó là nét mặt cau có đến khó chịu làm nó đang vui vẻ thích thú cũng trở nên bực mình theo.

- Con trai thì đừng nhỏ mọn thế chứ?

- Gì?

Nó bực mình thở hắt ra:

- Chờ tui một lát- Nó nói rồi phóng đi ngay làm hắn đớ ra vài giây nhưng nhanh chóng quay trở lại với gương mặt như mất sổ gạo...ngồi chờ.

1 phút 28 giây......

3 phút 12 giây......

6 phút 27 giây......

Mặt hắn từ xanh chuyển sang tím rồi biến thành đỏ, không khác gì con tắc kè hoa. Chả là hắn chưa từng phải đợi ai quá....25 giây (ngoại trừ Gia Mỹ), vậy mà giờ là hơn sáu phút, con số này vượt quá mức cho phép hơi bị nhiều phải không!!???

Thoáng thấy cái bóng lóc chóc lạng lách trong đám người, hắn khẽ nhíu mày, chuẩn bị cho một màn xã stress đầy ấn tượng. Nó chạy đến, trán lấm tấm mồ hôi, môi vẫn giữ nụ cười tươi rói.

- Đi theo tôi.

Nó nói xong lại chạy đi trước làm hắn chưa kịp chửi mà phải thay vào bằng một tiếng “Ơ” đầy ngơ ngác. Cuối cùng nó cũng chịu dừng lại ở ghế ngồi chờ ở trạm.

- Này,cô muốn chết hả? Làm gì đó?

Đáp lại là một tiếng “Ào” của thứ gì đó, à không là rất nhiều thứ rơi xuống và cái ưỡn lưng đến vẹo cả xưng sống của nó.

Là bánh!!??? Một đống bánh được đổ ra ghế từ một bao xốp rất lớn lúc nãy khi chạy đến nó có ôm nhưng hắn không để ý.Bánh đường, bánh bông lan, bánh kem, pizza loại nhỏ, đủ cả. Hắn cứ gọi là mắt chữ A mồm chữ O nhìn nó rồi lại nhìn đống bánh không chớp.

- Tui không biết ông thích ăn loại gì nên mua đủ cả đấy. Mau ăn đi!

- Cô.....

- Chẳng phải ông đang đói sao? Tui muốn đi chơi tiếp, ông đi chung nên phải mau chóng bỏ cái mặt đưa đám ấy đi.

- Mua cho tôi sao???

- Hỏi ngu thế? Ăn đi. Tui không bắt ông trả tiền đâu mà lo- Nó hơi khó chịu.

========*-*=======

Hắn ngồi nhai ngấu nghiến như đói ba đời khiến nó vừa thấy phiền vừa quê vì những con mắt của người đi ngang nhìn tụi nó chằm chằm như gặp người ngoài hành tinh. Nhìn đống bánh cứ vơi dần mà nó toát mồ hôi hột. Những tưởng mua nhiều như vậy thì sẽ còn dư để dành cho lúc đi chơi, ai ngờ hắn cũng...trâu bò như ai, nãy giờ quất liền chục cái mà thấy hình như vẫn còn....đói =-=

Cái cách ăn say sưa của hắn chẳng khác mấy người ta đang làm chuyện trọng đại. Nó khẽ hỏi :

- Này,xong chưa đấy?

- Nhưa (thông cảm bà con, đang nhai nói không được)

- Phiền quá, biết vậy mới nãy bỏ đói luôn cho rồi- Nó lầm bầm.

Nó bực bội đứng phắt dậy đá vào chân hắn một cái đau thấu trời mây rồi phán gọn :

- Trễ rồi. Đi!!!

- Đợi chút, tôi còn đói lắm.

Nó chắt lưỡi đưa cho hắn một cái bánh :

- Lên xe ăn.

- Còn đống kia?

- Thức ăn dự trữ.

- Đồ kiết lị. Tí nữa mua cái khác không được sao. Xì!!!

Sau một hồi đau đầu nghĩ xem nên đi đâu, đến lúc nó vừa định bảo về thì hắn sực nhớ đến một nơi khá tuyệt trước đây từng được ba dẫn đi (sao không chịu nói sớm). Phải một lúc khá lâu sau hai đứa mới lên tàu điện ngầm vì hắn cũng không nhớ chính xác nơi đó nằm ở đâu, đã lâu rồi hắn không đến đó. Trong khi tâm trạng nó vô cùng háo hức thì hắn lại cắm cúi...gặm bánh mì.

Đây quả là một nơi đặc biệt. Xung quanh trồng đầy cây trái, ở giữa có một lối đi với trên là một dàn hoa ti gôn bao quanh những thanh sắt tạo thành hình vòm. Không khí trong lành, hương hoa quyến rũ, vả lại ở đây cũng vắng khách nên rất yên tĩnh. Ở thành phố những nơi như thế này rất hiếm.

Tưởng đâu hắn rủ nó tới để ngắm thiên nhiên tươi đẹp, ai dè là để...đua xe đạp.Chả là con đường này cũng dài phết đấy, mấy cái cần ngắm cũng nhiều phết đấy, nên hắn đã thuê hai chiếc xe đạp đi cho nó tiện. Nó nhìn chiếc xe một cách đầy thích thú, sau đó vênh mặt lên:

- Ô tô thì tui không bằng chứ xe đạp là tui hơn đứt ông đấy nhá.

- Đừng tự đắc. Tôi cũng không vừa đâu.

- Gớm. Công tử bột làm sao bằng dân quê Việt Nam như tui, đạp xe đây trùm nhé.

- Không cần nói nhiều, cứ thử đi là biết.

- Được. Để xem ông đạp được mấy vòng.

Rồi hai đứa đạp với tốc độ cực nhanh, cây cối cứ vun vút qua, gió mát rười rượi,mái tóc tung bay ánh vàng trong nắng. Hai cái bóng nô đùa được hai hàng cây xanh che chắn khỏi buổi trưa gay gắt. Chẳng còn ai để ý đến việc đua hay không đua, giỏi hay không giỏi nữa. Nó thích thú bỏ hai chân ra, để gió đẩy đi vẫn nhanh như thường. Hắn đưa tay nắm lấy tay nó, đạp thật nhanh rồi cũng thả chân ra, hai chiếc xe kéo nhau đi.

Vì trời nắng nên suy ra cũng có nhiều đứa hâm hơn. Nó và hắn cũng nằm trong số đó, khi không lại nảy ra cái ý tưởng điên rồ : đi lên tiệm tạp hóa M.Matsumoto, nằm tuốt phía Bắc đảo Oahu, chỉ để ăn Shaved Ice, sặc! Tiệm tạp hóa này nổi tiếng với món Shaved Ice, hay đúng hơn là món đá bào nhận siro, được đồn là ngon nhất thế giới, nên nhiều người đến đây vì tò mò.

Liên tục leo lên leo xuống mấy chiếc xe buýt liền, người nó mệt phờ, hai chân như muốn rã ra. Lại thêm vừa bước xuống xe đã chạm phải cái nắng như lửa đốt cùng với cảnh tượng hàng người dài ngoằng xếp hàng chờ mua loại đá bào đó, nó nhìn mà không biết gì hơn ngoài thở dài ngao ngán. Chờ khoảng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng có hai cốc đá bào trên tay.

Hắn nhìn hai ly đá bào đầy thích thú, nó không kém, tò mò săm soi chiếc ly đến từng giọt nước đá tan ra. Hắn cắm cúi lấy muỗng xúc ăn (nhìn như chết đói), nó đưa muỗng lên ngậm thật lâu rồi chắp chắp lưỡi. Tiếp tục như thế vào muỗng thứ hai, muỗng thứ ba,.....hai đứa ngước lên nhìn nhau không chớp và......phá ra cười *-*. Câu nhận xét chân thành về cái món này là...dở ẹc. Chỉ toàn đá với đá, về nhà tự đập đá ăn cũng còn ngon hơn. Cười là chỉ cười khi biết công xếp hàng chờ nửa tiếng đồng hồ nãy giờ mục đích để lấy hai ly đá lạt nhách này về....nhai cho vui miệng. Đúng là không biết nên khóc hay cười.

- Ông có mấy món cũng độc chiêu nhỉ?- Nó cười sặc sụa.

- Tại cô cứ nằng nặc đòi ăn chứ bộ.

- Đừng có đổ thừa cho tui, chính ông kêu chỗ này ngon nhất thế giới còn gì.

- Thì nghe người ta đồn vậy biết vậy chứ sao?

- Không biết chắc mà dám chỉ bậy chỉ bạ. Đúng là cành nói càng lòi cái dốt ra.

- Nè, đừng có mà quá đáng. Chính cô kêu ăn cái gì cũng được, miễn là lạnh thôi mà.

- Ây sì! Không thèm nói với ông nữa. Về được chưa?

- OK.

- Để tui ghé vào mua chai nước đã.

Tích tắc trong vòng 45 giây,nó có mặt ngay ở chỗ ghế đá ngồi nãy giờ với chai nước suối bự một lít.

- Tui uống trước- Nó thụt chai lại, vênh mõm lên khi thấy hắn đang nhăm nhe với tới.

- Hừ- Hắn bực mình khoanh tay quay mặt đi chỗ khác và kế đó là...

- Sặc!.....Hụ!...Hụ!...- Đang uống nước ngon lành, có phần hơi khó khăn do cái chai bự quá, hắn dùng hết sức bình sinh đè đầu nó xuống làm nó sặc một phát lên tới mũi. Sau một hồi ho sặc sụa, nó giương ánh mắt tức tối lên nhìn.

- Đã thế đừng hòng tui cho ông một giọt nhá.

Nó tạt nước vào người hắn, hắn cũng chẳng thua ai, giựt lấy chai hắt nước lại. Hai đứa tạt qua tạt lại, rượt đuổi vòng vòng quanh....ghế đá. Kết quả, 20 phút sau người ta thấy có hai con chuột lột ngồi lầm lì trên xe buýt, mắt lườm nhau xẹt tia lửa điện ^-^.

=======•-•=======

Chỉ sau vài phút, nó tưởng như con mắt mình muốn lòi ra ngoài, nguyên nhân là vì màn đấu mắt “ngoạn mục” ban nãy. Vừa kết thúc, nó đã phải lấy tay xoa xoa mắt mong không bị ảnh hưởng gì.

Nó nhìn lại mình, người thì ướt chẹt nhẹt, đầu tóc thì rũ rượi như ma. Nó nheo mắt nhìn tên ác ma làm mình ra nông nỗi này, bặm môi dí nắm đấm lên không trung như muốn gây chiến. Đừng nhầm là nó có gan đánh tay đôi với hắn, chỉ là những hành động lén lút sau lưng thôi.

Phải! Hắn đã giận dỗi quay mặt sang chỗ khác lâu rồi, ngay khi trận đấu mắt vừa kết thúc. Giờ nó nhìn lại lưng áo hắn, hình như cũng ướt không khác gì mình. Đột nhiên nó thấy mình hơi quá đáng, hai đứa trong tình cảnh này là lỗi từ hai phía, không thể trách mình hắn. Cái lưng khòm khòm, áo ướt sũng, tự nhiên thấy thương.

<<<------FLASHBACK<<<------

“- Dù sao cũng cám ơn ông vì đã cứu tui- Nó ngượng ngùng,nói như vậy nghe sến quá chăng?

- Cứu?

- Sao? Bộ ông không nhớ hả? Mới hồi chiều thôi mà.- Nó nhìn Hạ Phi khó hiểu.

- Dù không muốn nhưng tôi phải nói, người cứu cô không phải tôi.

- Hả?- Nó há hốc- Vậy thì là ai?

- Cái đó cô đi hỏi bạn cô đi. Tôi có việc phải đi trước.

Nó thực sự ngạc nhiên vì giọng Hạ Phi có phần hơi gay gắt. Dù cuối cùng cậu ta đã chào một cách nhẹ nhàng hết sức có thể trước khi đi nhưng nó nhận ra đó chỉ là cố gắng, nhìn rất gượng gạo. Hạ Phi tuy tính tình khó hiểu nhưng không bao giờ giận dỗi vô cớ, sao lần này lại như vậy???

Không nghĩ được lâu, nó lại tức tốc chạy đi tìm Hiểu Nhu hỏi cho ra lẽ. Và câu trả lời khiến nó bất ngờ, hay nói là sốc cũng được. Cứu nó ư? Chính cái người từng hỏi nó đã chết chưa ư!!???”

------>>>END FLASHBACK------>>>

Tự nhiên nó đơ ra rồi nhớ lại cuộc nói chuyện hôm qua trên tàu. Hắn cứu nó??? Không hiểu sao điều này làm nó thấy có chút hy vọng gì đó. Nó muốn nói với hắn một tiếng cảm ơn, vị ân nhân cứu mạng mà nó từng ghét cay ghét đắng.


Hắn ngồi cái tướng ngả nghiêng dị hợm này cũng lâu lắm rồi, lưng cũng bắt đầu mỏi mà nó vẫn chưa có động tĩnh gì. Hắn len lén quay lui và....”Khò!...Khò!....” Sặc! Trước mặt hắn là hình ảnh một con heo đang ngáy pho pho. Hắn tự hỏi không hiểu sao nó lại có thể ngủ nhanh và say đến thế, lúc nào gặp nó là y như rằng lúc đó thấy nó...ngủ.

- Xem kìa, ngủ rồi mà còn cười nữa. Chắc lại mơ đến anh nào chứ gì.

Nghĩ đến đó làm hắn thấy bực bực,nhất định phải cho nó một bài học. Hắn lấy tay bẹo hai má nó thật đau để phá giấc ngủ của nó - điều mà nó ghét nhất. Nhưng bẹo mãi, bẹo mãi, thậm chí hắn đã la lên “Dậy đi đồ heo nái.” Mà nó vẫn cứ nằm trơ ra như chết rồi ấy. Kế hoạch phá hỏng giấc ngủ của nó không thành, mà ngược lại hắn còn tự phá hỏng...nhịp tim của mình. Bằng chứng là giờ tim hắn đang nổi loạn, hoạt động không theo một quy luật nào cả. Vì sao nhỉ??? Vì hai má trắng hồng phúng phính như heo con, vì cái nụ cười khó ưa bởi “giấc mơ trai đẹp”, hay vì....đôi môi hồng chúm chím đang mím lại để lộ hai hạt gạo.

Hắn thầm nhủ: ”Không! Vũ Bằng! Mày đang nghĩ cái gì vậy??? Chỉ là hô hấp nhân tạo thôi mà. Vì gấp quá nên mới làm vậy thôi.” (hắn đang nghĩ đến cái gì vậy nhỉ???)

Hắn lại nhìn nó thật lâu, nó giờ không còn đanh đá mà thay vào đó là vẻ đẹp trong sáng thuần khiết, như một thiên thần thánh thiện. “Không lẽ mình thích cô ta rồi ư???”

Và đấu tranh nội tâm lại bắt đầu. Hắn quay mặt sang chỗ khác và tự vỗ bem bép vào má mình. “Bậy bậy bậy. Nói vậy còn Gia Mỹ thì sao? Mình đã chờ Gia Mỹ chín năm rồi mà. À! Tối nay về mình còn phải đưa em ấy đi dạo, dùng kính viễn vọng ngắm sao, còn đi ăn tối,....”

Mọi cách đều phản tác dụng, hắn càng đau đầu hơn khi cứ cố nghĩ đến những lịch hẹn với Gia Mỹ thì hình ảnh người đi cùng hắn lại là nó, không phải Gia Mỹ. (vậy mới chết!!!!)

- Ashh......Mình lỡ thích con nhỏ mất rồi.

Hắn thở dài bất lực, có phần hơi bực mình, hơi mệt mỏi, hơi thất vọng, hơi....khi nói ra câu đó dù lời nói thốt ra nhẹ tựa chiếc lá rơi. Sao lại thế được nhỉ? Từ trước đến nay hắn cứ tưởng chờ đợi trong chín năm nghĩa là hắn thích Gia Mỹ đến mức không thể từ bỏ, tuyệt đối trung thành với tình yêu thuở bé ấy. Không ngờ có một ngày hắn lại vì nó, con nhỏ đanh đá hung dữ hễ gặp là gây lộn mà làm điều có lỗi với Gia Mỹ. Nhìn khuôn mặt búng ra sữa của nó, rất trẻ con nhưng cũng một cái gì đó rất lôi cuốn. Đồng nghĩa với việc khuôn mặt hắn cũng bị hút, hắn cúi xuống sát dần sát dần....

- Koong! Đây là trạm Hilo. Quý khách nào dừng ở trạm Hilo nhanh chóng xuống tàu.

Cái tàu này đúng là biết làm người khác mất hứng mà, hết thời gian rồi sao mà thông báo giờ này (chài, tới trạm rồi phải thông báo chớ cha nội), mặt hắn dần đỏ lên như gấc. Khách trên khoang nhanh chóng xuống gần hết, còn một chị đeo mp3 đang nhắm mắt lắc lắc cái đầu và một lão già tay run rẩy cầm tờ báo (hình như lão đang mò từng chữ). Hắn nhìn họ dè chừng như mình làm gì đó xấu xa lắm, và lại cúi xuống. Lần này thì chẳng ai phá đám, hắn nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi nó, có lẽ nó không cảm nhận được nhưng đây là nụ hôn ngọt ngào nhất của hắn.

- Hai nụ hôn đầu của tôi...cô cướp hết rồi đó.

Hắn tự mỉm cười với câu nói của mình rồi đẩy đầu nó thật mạnh.

- Tới rồi kìa.


Gia Mỹ định tạt qua phòng hắn hỏi thăm xem hắn đã về chưa,vừa tới đã thấy cái mặt hắn chường ra trước cửa, cô nàng liền cố tình đi lướt qua như không để ý.

- Gia Mỹ- Giọng hắn ngân dài, hắn biết đi từ sáng đến giờ sẽ khiến con nhỏ giận nên đành phải dỗ thôi.

Con bé vẫn giả điếc, làm như không biết đến sự có mặt của hắn.

- Gia Mỹ- Hắn gọi to hơn nhưng hình như biết con bé nghĩ gì,hắn tiếp :

- Anh đếm từ một đến ba, không quay đầu lại là anh vào trong đó.

- Mộtttt.

- Haiiii.

- Ba- Vừa nghe tiếng kéo cửa, Gia Mỹ vội vàng quay lại phóng tót đến bu cứng tay hắn (như đĩa đói), mặt xị lại còn môi bễu ra trông thật xấu xí :

- Dễ ghét!

Nhận thấy hành động của Gia Mỹ, hắn nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi cái bu cứng ngắc của con bé, giọng trêu đùa :

- Bày đặt làm bộ. Đứng chờ anh nãy giờ rồi giả điếc hả?

Gia Mỹ chú ý đến hành động kỳ lạ của hắn, nhưng cái câu hắn nói làm con bé phải nóng mặt :

- Làm gì có, đừng có tưởng bở.

- Tưởng bở à? Nghe thằng Giai nói đi là em biết : ”Anh có gặp anh Bằng không anh?”, ”Anh Bằng đi đâu rồi hả anh?”, ”Anh Bằng sắp về chưa anh?”,...Giờ thằng Giai sợ quá chuồn luôn rồi kìa- Hắn đãi giọng ra và nói kéo dài từ anh làm Gia Mỹ không biết chui xuống lỗ nào cho đỡ quê.

- Ông Giai này đúng là nhiều chuyện- Đang giọng hậm hực tự nhiên chuyển tông- À mà anh đi đâu từ sáng giờ, đừng có tưởng đùa vài câu là thoát tội à nha.

- À, đi dạo- Nói như ruồi.

- Đi dạo? Dạo gì nguyên cả buổi chiều? –Con bé giương đôi mắt lên dò xét.

- Ừ thì đi dạo. Mà dạo hết cái đảo này chứ em tưởng ít hả?

- Sao không rủ em?

- Rủ em làm gì? Để em mè nheo em mệt quá hay lôi anh vào hết shop này đến shop khác?

- Thì...

- Rủ em đi chắc anh không về được luôn quá.

- Vì sao?

- Bị đống đồ của em đè rồi sao về được.

- Anh nói giống như em là con nghiện shopping không bằng.

- Chứ còn gì nữa?

- Anh yên tâm, bữa nay em tu rồi, không có chuyện đó nữa đâu.

- Ừ. Sáng tu chiều hú phải không?

Nghe đến đấy thì con bé đánh tới tấp vào người hắn la lên :

- Anh chọc em hả? Trời trời, gì đây? Sao người anh ướt nhẹp vậy?

- Hả? À....anh đi tắm mưa đó.

- Mưa? Trời nắng vầy đào đâu ra mưa mà tắm? –Nhỏ nhíu mày nghi ngờ.

- Anh đã nói là đi dạo hết cả đảo mà. Ở phía Bắc trời mát lắm chứ bộ. Thôi em về phòng chuẩn bị đi, lát nữa đi ăn tối với anh.

- Biết rồi. Moa!

Gia Mỹ kiễng chân hôn một cái rõ kêu lên má hắn rồi ba chân bốn cẳng chạy về phòng. Còn hắn, có còn cảm thấy bình thường nữa không? Hay là một cảm giác khó xử đang nhen nhúm. Hiện tại, hắn và Gia Mỹ là một cặp, ai cũng biết điều đó và đặc biệt Gia Mỹ đã từng có 9 năm trông chờ. Nhưng hắn thích Trúc Lâm, có lẽ đã lâu rồi, tình cảm cũng đã trở nên sâu sắc nhưng có điều, hắn lại phát hiện ra quá muộn. Trong lòng luôn tự nhủ phải nhanh chóng chấm dứt chuyện này, nhưng hắn không biết nói thế nào với Gia Mỹ để hai bên không phải khó xử. Có lẽ trong thời gian tới hắn phải đau đầu nhiều đây.

Gia Mỹ lao đi như tên bắn, cái kiss vừa nãy làm nhỏ đỏ bừng cả mặt (người ta vẫn còn "con nít" mà). Cứ tưởng nhỏ chỉ lao như điên vậy thôi, nhưng trong cái đầu bé nhỏ lại là cả một cuốn lịch dày đặc “những việc cần làm với Vũ Bằng” vào tối nay và ngày mai, rồi cả những ngày trở lại Trung Quốc nữa, để đền bù cho cái tội hắn trốn đi chơi. Đang chạy ngon trớn con bé bỗng nhiên đơ người khi nghe cái gì đó. Nụ cười chợt tắt trên môi, gương mặt hồng hào bỗng tái lại, hai tay siết chặt, con bé thở một hơi thật dài nén chặt điều-gì-đó sắp bùng nổ rồi tiếp tục bước đi.

--------------------------------------

Phòng Gia Mỹ...

<<<------FLASHBACK<<<------

“- Hiểu Nhu,cậu đi đâu vậy?

- Xuống nhà hàng mua ít cháo.

- Hôm nay lại nổi hứng ăn cháo nữa sao?

- Đâu có. Lấy cho Trúc Lâm đấy.

- Trúc Lâm. À, đang đi ở hội chợ thì nó én luôn từ sáng tới giờ. Tớ định báo cảnh sát đi tìm trẻ lạc rồi đấy chứ.

- Không biết nó đi đâu về mà người ngợm cứ như con chuột lột ấy, rồi còn kêu là tắm mưa.

- Mưa hả?

- Nó nói dối đấy. Trên cùng một đảo làm gì thời tiết khác nhau đến thế. Mà trời nắng thế này kiếm được hạt mưa nào mới là lạ.

- Ừm ừm. Để tớ xuống mua đồ ăn với cậu luôn nha.

- OK.”

------>>>END FLASHBACK------>>>


Nhớ lại câu chuyện lúc nãy làm Gia Mỹ điên máu, con nhỏ tiện tay cầm chiếc ly trên bàn xáng vỡ tan tành. Thái Di từ toilet bước ra suýt bị mảnh vỡ văng trúng chân la toáng lên. Vẫn không quan tâm đến, Gia Mỹ vơ chiếc điện thoại trên giường lên nhấn phím 1 :

- Anh Bằng hả? Tối nay em mệt, không đi ăn tối với anh được đâu.

Thái Di sững ra vài giây:

- Gia Mỹ.

Không thèm để ý, con bé vội gắt lên rồi lấy chăn trùm kín đầu:

- Để tớ yên.

--------------------------------------

Nó lững thững bước đi trên mảnh đường dài và hẹp. Khuất sau những tán cây xanh rờn trên kia là một màu hồng tím dịu dàng, bầu trời đang chuyển dần sang màu đen. Có thể nói tâm trạng của nó giờ đây cũng tựa như bầu trời kia, có một chút gì đó thong thả nhẹ nhàng, lại có gì đó rối ren, mờ mịt, điều gì đó thật lạ, cảm giác rất khác thường. Nhưng nó nghĩ mãi mà vẫn không hiểu được sao mình lại bị như thế này, chuyện gì xảy ra mà có thể khiến tâm trạng nó trở nên trống rỗng và mơ hồ đến vậy?

Những sải chân đều đều và thong thả tạo lên những âm thanh cộp cộp càng nghe càng chói tai, chẳng có gì vướng bận vào tối nay cả. Cuối đường, lại một ngã rẽ khác. Công nhận công viên này rộng thật, nãy giờ nó đã rẽ trái rẽ phải cả chục lần rồi mà vẫn còn đường để đi tiếp, vậy chừng nào mới là đích đến của con đường dài ngoằn ngoèo này đây? Nó đã chán đi lòng vòng, con đường dài hẹp và những cây rợp bóng cao ngất làm nó như lạc vào mê cung, thật là càng đi lại càng không biết mình đang ở đâu. Cái nó muốn chỉ là đi dạo cho thoải mái rồi tìm câu trả lời cho tâm trạng kì lạ của mình, nhưng càng đi trên những con đường xanh rì giống nhau thế này thì lại càng không nghĩ được gì (thậm chí là ngu hơn).

Màu tím sẫm bao hết cả bầu trời, mờ ảo và huyền bí như muốn cuốn lấy tất cả. Vài phút sau, cảnh tượng của công viên có phần hơi thay đổi. Những bóng đèn vàng bật sáng cạnh các lùm cây làm chúng nổi bật hơn bên những chiếc ghế đá. Những cây cao phía sau dần khoác chiếc áo của thần bóng đêm ban cho rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Số người đến công viên cũng nhiều hơn, càng ngày ánh đèn càng rực rỡ. Trễ rồi, đã đến lúc phải quay về.

Hai bên đường, trên những ghế đá, những cặp tình nhân cứ thế mà.... (tự hiểu). Điều này làm nó khó chịu hơn bất cứ cái gì. Dù sao đây cũng là nơi công cộng, sao người ta lại có thể “tự nhiên” đến thế nhỉ???

Những chiếc ghế đá cách đều nhau và chỉ toàn là “mấy anh,mấy chị” ngồi, cho đến khi nó thấy bóng một cô gái. Một cô gái với dáng hình nhỏ nhắn đang ngồi thu chân lại trên ghế đá còn người thì đung đưa theo điệu nhạc của chiếc mp3. Mái tóc ngang vai, cặp kính cận, sao quen quá? Nó lại gần và cố nhìn kĩ gương mặt của cô gái đang cúi xuống loay hoay với máy mp3, vẫn còn ngờ ngợ thì cô gái ngước mặt lên.

- Hiểu Nhu!!!!???

- Trúc Lâm. Sao cậu ở đây?- Hiểu Nhu nghiêng đầu gở dây phone xuống.

- Này, tớ mới phải hỏi câu đó đấy nhé. Có phải cậu đi theo tớ không?

- Ai đi theo cậu làm gì?

- Đừng nói cậu tới đây để lại bắt mình ăn cháo nữa nhé- Nó đùa.

- Đừng có mơ. Tớ đến đây thư giãn thôi.

Nó thở một hơi dài thượt rồi thả phịch người xuống cạnh Hiểu Nhu.

- Sao vậy? Có chuyện gì hả?

- Không. Chỉ là thấy cảm giác hơi lạ.

- Lạ thế nào?

- Khó nói lắm.

- Diễn tả sơ qua thôi cũng được- Tính tò mò của Hiểu Nhu lại nổi dậy.

- Tâm trạng buồn bực khó chịu thế nào ấy. Có lúc lại thấy nhẹ hẫng. Nhiều khi tớ hy vọng cái gì đó mà tớ chẳng biết nữa.

- Giống như cảm giác muốn có thứ gì đó mà mình không với tới được?

- Hình như thế.

- Còn gì nữa không?- Hiểu Nhu nghiêm nét mặt.

- À, còn nữa. Nhiều lúc giống như khi bị lên cơn đau tim ấy.

- Trúc Lâm- Hiểu Nhu nhìn nó nửa ngạc nhiên nửa lo lắng.

- Hả?

- Đừng nói với tớ là cậu yêu rồi chứ?

Nó nghe tới đây thì chúi nhũi :

- Yêu? Cậu nói cái quái gì vậy?

- Cậu có cảm giác như thế với ai hả?

- Không phải đâu- Nó hốt hoảng xua tay với suy nghĩ của con bạn.

- Hạ Phi, là Hạ Phi đúng không?- Hiểu Nhu hỏi dồn dập.

- KHÔNG PHẢI- Nó buột miệng.

Con bạn có lẽ đang “hóa đá” bởi tiếng hét đột ngột của nó. Một lúc sau, Hiểu Nhu đã bắt đầu dịu xuống, cô ngồi chống cằm ngẫm nghĩ.

- Hạ Phi không phải. Không lẽ....không lẽ....lại là với tên đại ngu đần?- Hiểu Nhu quay phắt lại la toáng lên.

-Tớ....tớ....không phải vậy đâu mà- Nó khổ sở giải thích.

- Sao vậy Lâm? Bao nhiêu người không thích? Sao lại đi thích tên đó chứ?- Hiểu Nhu nhìn nó trách móc.

- Tớ đâu có nói là thích hắn ta đâu chứ- Nó bực bội quát lại.

- Còn nói không. Mặt cậu hiện lên rõ mồn một rồi kìa.

- Ừ.....Thì chắc là tớ thích hắn đấy. Tớ cũng đâu có muốn vậy nhưng nó vẫn cứ thích, làm sao tớ biết được chứ?

Thấy nó cũng đang rất khó xử, Hiểu Nhu liền dịu giọng, đúng là đâu thể trách nó được, chuyện tình cảm đâu ai biết trước.

- Cậu....bắt đầu thích tên đó từ khi nào vậy?

- Tớ không biết- Nó nói giọng khó chịu xen lẫn giận dỗi.

Càng nghĩ Hiểu Nhu càng thấy khó cho nó hơn. Sao lại có chuyện chuột mà đi thích mèo như thế chứ? Vũ Bằng là một tên vừa nóng nảy, vừa thô lỗ, cộc cằn, lại thêm cái tính cứ hễ ai bắt nạt Gia Mỹ thì lại sừng cồ lên. Trước đây nó cũng từng bị hắn cho ăn tát vì chọc giận Gia Mỹ, người như vậy nó thích ở điểm nào được chứ? Hơn nữa, đây là tình đơn phương, như vậy sẽ đau khổ lắm.

“Sao mình lại là người biết chuyện này đầu tiên chứ?”. Hiểu Nhu ngồi bên cạnh thầm kêu ca. Nếu bây giờ tâm trạng nó tệ đến thế nào thì Hiểu Nhu càng khó xử gấp bội, thật sự trong tình huống này cô không biết nói gì để làm nó khá hơn. Bảo nó từ bỏ hắn đi ư? Có lẽ nó sẽ buồn vì lời nói vô tình này lắm, vả lại làm sao để nó quên đi tình cảm của mình, việc gặp hắn mỗi ngày ở nhà có thể giúp nó thực hiện điều đó sao??? Hay nên bảo nó giành lấy Vũ Bằng? Cách này càng không được, phải biết thân phận nó ở đâu và nó đang tranh giành với ai. Tôn Gia Mỹ- hotgirl trường Sirius, tiểu thư của một gia đình quyền lực, lại là một cô gái đầy mưu mô. Tranh giành ư? Có lẽ nó sẽ sống dở chết dở với thứ tình yêu ngu ngốc này.

Cho dù Vũ Bằng có cái mã đẹp trai và gia thế thế nào thì Hiểu Nhu, à, và cả Kha Bình, Hy Hy nữa, đều đã có ác cảm với hắn ngay từ lần đầu đến nhà hắn. Tình cảm của nó...dù là bạn thân Hiểu Nhu cũng không muốn ủng hộ. Cách tốt nhất an ủi nó lúc này có lẽ là im lặng, để nó kiềm chế và tự làm chủ tình cảm của mình. Hiểu Nhu tin ở nó.

Sau một hồi im lặng, nó đột nhiên đứng dậy và lên tiếng trước :

- Đi nào, từ trưa đến giờ tớ chưa có gì bỏ bụng rồi.

Nó là thế đấy, chỉ một lúc trầm tư thôi rồi ngay sau đó lại quay trở về với những giây phút bình thường. Hiểu Nhu nhìn nó hết sức ngạc nhiên, sao chưa gì lại có thể nhắc đến chuyện ăn uống ở đây. Và rồi cô mỉm cười nhìn cái dáng.....”áo rộng quần jean ôm” với hai tay đút túi quần đi đằng trước. Trúc Lâm đã thông suốt được mọi chuyện.

Nó thức dậy, duỗi mình và vươn vai. Lấy tay che cái ngáp đến toác cả mồm, nó uể oải nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chan hòa tỏa khắp nơi nơi, bầu trời cao vút và trong xanh báo hiệu một ngày mới tốt đẹp. Phải! Một ngày mới tốt đẹp, như nó cũng sẽ trở lại mới mẻ và tốt đẹp hơn. Sẽ không mất nhiều thời gian về chuyện tình cảm và cũng không bao giờ buồn vì thứ tình cảm ngu ngốc ấy nữa, nó sẽ trở lại như nó của ngày hôm kia, một đứa con gái chẳng biết thế quái nào là tình yêu cả.

Hôm qua là lần đầu tiên nó nhận ra mình thích hắn và có lẽ là lần cuối cùng biết đến điều ấy. Nó sẽ không trành giành, vì ngay từ đầu, Vũ Bằng đã không thuộc về nó và sẽ không ép mình cố quên hắn đi vì nó biết sức mình không thể làm được. Điều nó có thể làm chắc chỉ là khép chặt lại tình cảm ấy và đặt nó vào một góc trong trái tim để còn nhớ cảm giác lần đầu tiên mình thích là như thế nào. Chẳng có gì đáng buồn cả, chỉ là tình cảm học trò thoáng qua thôi, thế giới này đâu thiếu con trai.

- Mình không cần tên ngạo mạn đó.

Nó hít một hơi thật sâu, thở ra thật mạnh rồi đi vào WC làm vệ sinh cá nhân. Trong tích tắc, nó trở ra và lại với một cái vươn vai, nó nhanh chóng sắp xếp quần áo vào vali. Chuẩn bị cho chuyến bay về nhà.

--------------------------------------

- Thoại Giai, xách cái này xuống dùm tui với- Kha Bình khổ sở với hai chiếc vali cùng một lúc. Số đồ đạc của cô đã nhiều nay gấp hai lần trước khi đi.

Mọi người lần lượt xuống máy bay, ai nấy đều khệ nệ hàng đống túi xách, ba lô. Riêng nó thì đồ không nhiều, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ đúng một cái túi nhỏ, thế mà hắn nãy giờ cứ nhìn chằm chằm rồi hùng dũng bước tới....xách dùm.

Thấy hành động cầm cái túi lên đi mà không thèm nói gì như....ăn cướp, nó phản xạ chụp lấy cái quai. Hắn giật mình quay phắt lại, có vẻ như đã nhận thấy hành động của mình hơi bị vô duyên nhưng hắn vẫn lì giữ khư khư cái quai xách, nhìn nó như bảo : ”Để tôi giúp cho.” Mà nó thì trước giờ vẫn “ngây thơ” có biết gì đâu, nên cũng chả hiểu ý hắn mà nhìn lại đầy nghi ngờ. Thế rồi nó giật mạnh cái xách mà bỏ đi, đáp lại tiếng “Ê” cụt ngũn của hắn bằng một câu cộc lốc không kém: ”Tôi tự làm được.”

Thấy thái độ nó hơi bực bực, Hy Hy xon xen đến gần:

- Êy, bồ bị sao vậy?

Nhưng trả lời cho sự quan tâm của Hy Hy chỉ là một câu càu nhàu:

- Mặc tớ.

- Con này bữa nay lạ nhỉ!!???

Những việc vừa rồi, cụ thể hơn là thái độ, cử chỉ, biểu hiện khác thường của nó và hắn, hoàn toàn được thu vào tầm nhìn của “ai đó”.

Nhắc mới nói, Gia Mỹ và hắn mấy bữa nay không thấy đi chung, cũng chẳng nói chuyện. Dường như ở hai người đang xảy ra chiến tranh lạnh, cả người khác nhìn vào còn thấy được. Nhưng đối với hắn, theo như hắn hiểu thì chả có chiến tranh nào cả, nếu có chắc cũng chỉ là Gia Mỹ giận hắn thôi. Kể cũng lạ, hôm trước mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi, hắn cũng hẹn con bé đi ăn tối rồi, chỉ là con bé từ chối đi nên mới thôi. Hắn đâu làm gì nên lỗi??? Nhưng biết đâu đây lại là một cơ hội tốt cho hắn giải quyết vấn đề. Có lẽ hắn dễ dàng nói ra tình cảm thật sự cho Gia Mỹ biết hơn.

“Brrrrr......Bạn có tin nhắn

Thu bay tuan nay di an toi chu

Vu Bang”

:::::::::::::::::: Trường Học :::::::::::::::::::

Hy Hy chậm chạp lật từng trang báo, lật qua rồi lật lại, mấy tờ báo này lúc đi Hawaii cô đã đọc muốn mòn mắt luôn rồi, chán nhất là số báo mới vẫn chưa ra. Kha Bình chống cằm thở dài ngao ngán và đương nhiên là với cây kẹo mút ở tay bên kia. Không khí lớp phải miêu tả bằng hai từ “ảm đạm”. Dường như ai nấy đều nuối tiếc những ngày vui vẻ ở Hawaii, thành ra đã gần một tuần về lại Trung Quốc rồi mà lớp liếc cứ buồn tẻ thế này đây. Số nơi nó đi đến ở Hawaii mỗi ngày phải gấp mười lần ở đây, thành ra bây giờ thấy chán vô cùng, chân tay cứ như thừa thãi.

Làm gì thì làm, nãy giờ nó vẫn để ý ở phía cửa lớp, Gia Mỹ đến tìm hắn, con bé vẫn xinh xắn và tươi vui dưới bộ đồng phục đơn giản. Chủ động bắt chuyện và tỏ ra thân thiện với các chị lớp trên, Gia Mỹ đã rút ngắn được khoảng cách với mấy cô chị đỏng đảnh hay bu riết lấy hắn hay nói một cách khác là bọn họ đã trở thành fan hâm mộ con bé, quả thật Gia Mỹ là một người rất biết cách biến mình thành tâm điểm. Cho đến khi hắn từ căn tin lên, Gia Mỹ chạy đến và như đã thành thói quen, con bé ôm chặt lấy tay hắn, điều này làm nó thấy nhoi nhói trong lòng. Hai người đứng nói chuyện rất lâu, rất vui vẻ, hình như giữa họ sắp có một buổi hẹn hò.

Trúc Lâm, mày điên à? Đã bảo là không quan tâm đến rồi mà!!!

Nó thở phù một hơi thật mạnh cố trấn tĩnh lại mình, sao chỉ riêng trái tim là không biết nghe lời mình nhỉ??? Và sau đó nó thấy như bị một tảng đá đè lên người không sao nhúc nhích được, chỉ đến khi Hy Hy liên tục lay mạnh vai nó thì nó mới thoát ra khỏi cảm giác nặng nề kia.

::::::::::::Giờ Tan Học :::::::::::::::


Sau một tiếng “Reeeeeeng!”, tất cả học sinh ai nấy đều đứng dậy bỏ sách vở vào cặp rồi ra khỏi lớp. Không thèm chào thầy cô, cứ ai xong trước thì ra trước, chẳng theo một trật tự nào cả. Nó là một trong những đứa ra khỏi lớp sớm nhất, vừa đi ngang qua dãy bàn đầu tiên, nó đã nghe thấy giọng hắn:

- Lát cô về chung xe với tôi đi.

Nó quay lại nặn ra một nụ cười :

- Không cần đâu, tôi đi bộ về cũng được.

- Nhà xa, có xe đi tiện hơn.

- Tôi muốn đi bộ cho khỏe người, những người hay ngồi lì....mau chết lắm đó- Nó nói đều đều, cố giữ cho giọng trôi chảy nhất có thể, nó sợ cái lí do đó chưa đủ thuyết phục.

Nó đi khuất, hắn mới dám trút tiếng thở dài nãy giờ cố nén nhịn. Dạo này nó khác lắm, trở nên trầm tính và hiền hơn, không trêu chọc, không nói móc hắn như trước nữa, dường như nó đang lãng tránh hắn. Sáng thì dậy sớm đi học trước, ở nhà thì cứ ru rú trong phòng, chỉ có giờ cơm tối là xuống ăn qua loa cho xong nhưng có nhiều hôm nó còn không ăn cơm mà sang nhà bạn chơi rồi ngủ qua đêm tại đó. Hắn luôn tự hỏi tại sao nó lại như vậy, hắn đã làm gì sai để nó phải tránh mặt như thế mãi???

- Hay cô ta biết mình thích cô ta rồi nhỉ?

Mỗi lần nghĩ đến đây thì lại xuất hiện cảm giác đau nhói trong tim. Chẳng lẽ nó ghét hắn đến vậy sao, đến nỗi phải chạy trốn như vậy vì hắn thích nó sao? Nhưng tất cả cũng chỉ là sự tự suy diễn của hắn, mặt khác lớp vỏ bọc lanh lùng hắn tạo ra khi đứng trước nó, nhìn vào dễ dàng gì nhận biết được cảm xúc thật cơ chứ.

======: : : :=======

Nó sải từng bước chân chậm như không muốn đi. Cái bóng trải dài trên mặt đường bỗng chốc dừng lại. Tại sao lại như thế được? Nó đã tự nói với bản thân là phải cất tình cảm đó đi, nó đã cố tình lánh mặt hắn một thời gian biết đâu sẽ bớt được phần nào nó thích hắn nhưng sao nó vẫn lúng túng khi gặp hắn, vẫn không giấu nổi giọng nói đang run lên và hơi thở gấp gáp mỗi khi nói chuyện với hắn.

-Hoàng Trương Trúc Lâm, tao ra lệnh cho mày phải quên ngay thằng cha Vũ Bằng ấy.

Giọng nói của nó vặn volum to nhất khiến người đi đường phải bật ngửa, ai nấy há hốc mồm ra nhìn nó. Đấy, nhiều lúc nó lại tự hét to lên những câu vớ vẩn như thể để quyết tâm hơn, nhưng lúc nào cũng thế rồi sau đó cái tinh thần ấy lại biến đâu mất ngay.

- Không buồn vì hắn nữa, không run khi nói chuyện với hắn nữa, phải trở lại bình thường như trước.

Từng tiếng “hùng hổ” phát ra từ khuôn miệng nhỏ xinh. [Tg ủng hộ cái tinh thần này :))] Nó giựt mạnh hai nắm đấm kiểu “Hwaiting” rồi thẳng tiến đường về nhà, bước chân dậm bịch bịch như voi, nhưng không biết gặp hắn rồi sao nữa *-*.

=======......=======

Đứng trước cánh cửa gỗ to đùng, nó lại không muốn vào.

“Đi mau! Sao lại chùn bước như vậy chứ?”

“Bình tĩnh! Bình tĩnh!”

Nó hít một hơi thật sâu và vặn tay nắm.

Trống trơn....Chắc hắn ở trên lầu. Thở phào một cái, nó thấy chị giúp việc chạy từ dưới bếp lên :

- Cô chủ. Cô chủ về rồi hả? Tôi nấu cơm xong rồi đó cô xuống ăn luôn đi.

Nó liếc mắt nhìn vào trong bếp :

- Hắn ta đâu?

- Ai??? A, cô nói cậu chủ hả? Hôm nay cậu chủ đi ra ngoài nên không ăn cơm đâu.

Nó “À” lên một tiếng mà cảm thấy có chút hụt hẫng- Tôi lên lầu thay đồ rồi xuống.

- Vâng, cô chủ nhanh lên kẻo đồ ăn nguội hết.

Nó có thói quen đếm từng bậc cầu thang mỗi khi đi lên. Và nó thấy một đôi giày đen đắt tiền, nó ngước lên và vô tình nhìn thấy kế đó là một cái quần đen, một cái áo đen, một đầu tóc đen được chải chuốt và cái cà vạt trắng. Đó có thể là ai khác ngoài hắn được chứ? Phải, hắn đang đứng chình ình trước mặt nó, với một vỏ bọc lạnh lùng và hoàn hảo không thể nào phá vỡ được. Tại sao lại tỏ ra lạnh lùng với nó như vậy, sao ánh mắt nhìn nó cứ như trách móc vậy chứ? Đau, rất đau, nó đau lắm mỗi khi hắn như thế, sao bây giờ hắn trở nên xa vời quá.

- Ông có hẹn với Gia Mỹ à?

-.............

-.............

- Ừm.

Nó nhìn hắn ngập ngừng và rồi cuộc trò chuyện kết thúc chỉ vỏn vẹn hai câu. Nó cảm thấy chán bản thân mình kinh khủng, dằn dừ mãi nó vẫn không thể thốt ra được ba từ cuối cùng. Nói ư? Nó không đủ can đảm, cũng chẳng có lí do gì để nói. Có thể chỉ ba từ đơn giản thốt ra từ miệng nó cũng đủ làm đảo lộn tất cả.

Một tuần lễ từ khi trở về từ Hawaii, lần đầu tiên nó chủ động bắt chuyện với hắn. Nhưng điều kì lạ là thái độ của nó, sao giọng nói lại run thế kia? Ánh mắt nó chứa đựng điều gì đó không thể nói ra, hắn có thể nhìn thấy được mà, nhưng sao nó lại vội vã chạy đi như thế? Hay vì sợ hắn ư? Hỏi hắn để chắc chắn hắn còn thích Gia Mỹ hay không sao? Sợ hắn sẽ làm phiền nó sao? Hắn cười chua xót, bây giờ hắn biết làm gì đây???

Chiếc Porsche Boxster Spyder lao vun vút trên đường, mọi muộn phiền của hắn được giải quyết bằng tốc độ. Chiếc xe chạy đi đâu, chính hắn cũng chả quan tâm, hắn chỉ muốn được yên tĩnh một mình.


(Tell Me Goodbye-Big Bang)

Tiếng điện thoại đổ dồn, hắn bực mình định cho cái điện thoại đi chầu ông tổ nhưng thấy số Gia Mỹ, hắn miễn cưỡng nhấc máy :

[ Anh tới chưa đó, em đợi lâu quá rồi nè.]

Chết! Hắn quên béng cuộc hẹn với Gia Mỹ, bây giờ hắn ở cách xa chỗ hẹn lắm rồi. Chắc phải lỡ hẹn lần này với con bé.

[ Anh nhất định phải tới đó nghe chưa. Không gặp không về đó.]

- Kíttt-Chiếc xe quay lại và rồi phóng đi với tốc độ chóng mặt.

=======>-<=======

- Anh trễ đúng 17 phút 35 giây- Hắn vừa ngồi xuống chưa kịp nóng ghế thì Gia Mỹ đã phán cho một câu lạnh lùng.

- Xin lỗi. Anh bận- Hắn nói, chẳng có chút gì là thành ý của người trễ hẹn.

- Đùa thôi. Ai trách anh làm gì chứ. Anh muốn ăn gì?- Gia Mỹ tươi roi rói, đã khá lâu rồi hắn mới hẹn hò con bé trước thế này.

- Anh không ăn.

- Vậy thì uống gì đi!

- Anh không khát- Hắn dường như chả còn tí hứng thú với cuộc hẹn này nữa.

- Này. Anh làm em cảm thấy bực đấy nhé!

- Cà phê đen.

Gia Mỹ nở nụ cười hài lòng, con bé quay sang chị phục vụ lịch sự:

- Chị cho em một cà phê đen, một cam vắt.

Chỉ 15 phút ngồi nói chuyện thôi mà gần như cả thế kỉ. Gia Mỹ hết kiên nhẫn chờ đợi, nãy giờ chỉ toàn im lặng và...uống nước, hắn coi con bé như vô hình sao? Còn hắn thì vẫn đang đuổi theo những suy nghĩ khác. Mục đích chính của buổi hẹn là để hắn nói hết tình cảm của mình cho Gia Mỹ biết, có thể hai người sẽ kết thúc trong êm đẹp, nhưng những hành động né tránh của nó gần đây làm hắn phân vân. Mà hậu quả là đến giờ hắn vẫn không nói được lời nào với Gia Mỹ.

- Hôm nay có chuyện gì sao?

Câu nói của Gia Mỹ làm hắn giật mình trở về với thực tại, hắn im một lát rồi nói:

- Hôm nay trên lớp có mấy thằng đần muốn đấu với anh- Hắn cười gượng, thử nghĩ bạn đang nói dối xem, có cười tươi được không? ^-^

- Ra vậy- Con bé thở phào- Nhưng lâu nay anh đâu quan tâm nhiều đến mấy chuyện đó.

- À. Tại vì bọn nó làm đồ đạc của anh rối tung lên nên hơi bực mình chút thôi.

- Thôi, đừng bực nữa. Anh chán đây chứ gì? Vậy tụi mình đi xem phim đi!

- Tùy em thôi!

Hắn quay lui nhìn lại tên nhà hàng sang trọng- Bud’s- nơi mà hắn từng dẫn nó đến. Tiếc thật, đã hai lần đến đây mà hắn vẫn chưa có dịp ăn thử món kem đặc biệt mà “ai đó” khen nức nở.

Gia Mỹ chạy đến quầy mua vé trong khi hắn mua coca và bắp rang bơ. Mọi thứ đều do con bé tự ý quyết định, vì hắn đã nói thế. Thực chất đây chẳng phải buổi hẹn hò mà chỉ là làm để chiều lòng Gia Mỹ. Hình như con bé chọn phim tình cảm hài, vì hắn thấy con nhỏ cười suốt. Hắn không quan tâm, chỉ ngồi nhìn trơ trơ vào cái màn hình to tướng trước mặt, không hiểu nội dung bộ phim đang nói gì.

Chiếc màn hình hiện lên nhiều hình ảnh nhìn hoa mắt, một bộ phim hài vô nghĩa, những tiếng cười ồ nghe đến là chói tai và một không gian tối tăm. Hắn như có một vỏ bọc cách biệt với cái không gian ấy : không chút hứng thú, đối với hắn đấy chỉ là những thứ nhảm nhí, cả thể xác lẫn tâm trí hắn hiện giờ thuộc về một nơi khác.....

..........Cùng thời điểm đó..........

Trong căn phòng tối om, nó ngồi thu mình nơi góc tường. Từng cơn gió rít qua khe cửa khiến nó rùng mình. Ước gì lại có bàn tay ấm áp kéo lấy tay nó như lúc nó bị lạc trong bóng tối cô đơn và lạnh lẽo của biển khơi. Nó đang cô độc, bàn tay nó run rẩy. Liệu hắn có thể vì nó mà quay về không? Nó từng nói trên trái đất này không thiếu con trai, nhưng một tên Vũ Bằng với bề ngoài lạnh lùng nhưng con tim ấm áp thì trên đời này không có người thứ hai. Trong tiết trời lạnh lẽo, tiếng mưa rơi tí tách trên những chiếc lá át đi giọng nói yếu ớt:

- Đừng đi mà.

--------------------------------------

- Anh Bằng, phim đấy được chứ?

- Ừ. Cũng hay. Nhưng sao em lại chọn thể loại đó vậy?- Hắn biết thế nào ra khỏi rạp hai người cũng nói chuyện phim ảnh nên có nghía mắt xem đoạn cuối phim.

- Đơn giản là em thấy nó vui. Với lại, cho anh biết phụ nữ đáng sợ thế nào- Gia Mỹ cười ranh mãnh.

- Vậy nếu có người cướp anh đi như nhân vật chính trong phim thì em làm gì?- Hắn quan sát thật kỹ từng biểu lộ trên nét mặt của Gia Mỹ.

Con bé lấy tay vờ phặt ngang cổ rồi lè lưỡi:

- Giết không tha.

-...........

- Ha ha, đùa thôi. Làm gì mà anh căng thẳng thế?- Gia Mỹ nheo mắt mà không biết câu nói đó làm hắn thở phào nhẹ nhõm được biết chừng nào.

- Em coi toàn phim bạo lực. Nhân vật chính gì mà ác quá trời, đánh người không thương tiếc.

-Như thế vẫn còn nhẹ đấy, nếu là em thì sẽ không nương tay với loại hồ ly tinh đó đâu.- Gia Mỹ tỉnh bơ, biết hắn không tin, con bé vội nói- Em nói thật đấy.

Hắn biết tính Gia Mỹ, trắng đen rõ ràng, khi nào đùa con bé sẽ bảo đùa, khi nào thật thì sẽ thẳng thắn nói là thật. Hắn còn thấy được điều đó trong đôi mắt Gia Mỹ, dù thế nào hắn cũng không thể giải quyết chuyện tình cảm trong một sớm một chiều được, càng không thể để tổn hại đến ai. Tốt nhất là nên im lặng một thời gian, hắn cần xem lại tình cảm của mình lần nữa.

--------------------------------------

10 giờ đêm, chiếc Porsche Boxster Spyder lăn bánh vào gara. Chị giúp việc ì ạch mở cửa, với dáng người thấp bé của chị thì việc đẩy cánh cửa gỗ to gấp ba là hơi khó. Hắn vừa bước vào nhà, chị ta liền thốt ra một câu vô nghĩa đến nhàm chán:

- Cậu chủ đã về!

Hắn đi tới chân cầu thang rồi quay lui:

- Con nhỏ đó đâu rồi?

- Dạ, cô chủ lên phòng từ sớm rồi ạ.

Hắn nghe xong lạnh lùng đút tay vào túi quần đi lên, không một lời cảm ơn. Đi đến trước cửa phòng nó, hắn dừng lại. Nhẹ nhàng xoay nắm cửa, chỉ một chút thôi, cho hắn ngắm khuôn mặt nó lúc ngủ, song hắn sẽ đi ngay.

Không có ai cả????

Tiếng thở, tiếng thở rất nặng nhọc, át cả tiếng mưa. Hắn lần mò trong bóng tối, và suýt té bởi bị vấp thứ gì đó dưới chân, căng mắt ra nhìn, hắn mới thấy được nó đang ngồi ngủ dưới sàn.Nếu nó cứ ở cái tư thế này từ đêm đến sáng chắc chắn sẽ bị cảm lạnh. Hắn nhẹ nhàng hết sức có thể bế nó lên giường, sau khi thực hiện cái công việc quan trọng khi vào đây (ngắm nó ngủ), hắn liền rời khỏi phòng.

- Pặc.

- Đừng đi mà!!!

Nó giữ hắn lại ư? Chuyện gì đang xảy ra đây? Hắn quay lại để xem rõ sự tình, thì ra chỉ là nó nói mớ

- Nếu đây là lời nói thật lòng của cô thì hay quá- Hắn vừa nói vừa giữ chặt lấy tay nó.

Bàn tay hắn thật ấm áp, nó có thể cảm nhận được vì nó không ngủ. Nó đã tỉnh từ lúc hắn bế nó lên giường, ba từ mà nó luôn muốn nói với hắn chắc chỉ có thể nói trong lúc ngủ mới không bị nghi ngờ. Thì ra hắn cũng thích nó. Việc đó có thể khiến nó cảm thấy hạnh phúc một phần nhưng ngược lạ nỗi khổ tâm cũng tăng lên gấp mười lần thế. Giữa nó và hắn có một rào cản rất lớn: Tôn Gia Mỹ.

(Còn nữa...)
Phản ứng:
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Comment Bằng Facebook:

Không có nhận xét nào:

Copyright © 2014 -Hot.AnhSaoXanh.Tv